Agustín Álvarez Martínez
Forward
Uruguay
Câu lạc bộ hiện tại
Sassuolo
Clubhouse
Thông tin chi tiết (Wikipedia)
Áp phích chính thức của trận đấu | |||||||||
| Sự kiện | Giải vô địch bóng đá thế giới 2026 | ||||||||
|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|
| |||||||||
| Sau hiệp phụ | |||||||||
| Ngày | 19 tháng 7 năm 2026 | ||||||||
| Địa điểm | Sân vận động MetLife, Đông Rutherford, New Jersey | ||||||||
| Cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu | Ferran Torres (Tây Ban Nha) | ||||||||
| Trọng tài | Slavko Vinčić (Slovenia) | ||||||||
| Khán giả | 80.663 | ||||||||
| Thời tiết | Nắng đẹp 27 °C (81 °F) Độ ẩm 40% | ||||||||
Trận chung kết Giải vô địch bóng đá thế giới 2026 là trận đấu cuối cùng của Giải vô địch bóng đá thế giới 2026, lần thứ 23 của giải đấu do FIFA tổ chức dành cho các đội tuyển bóng đá nam quốc gia. Trận đấu chứng kiến màn tranh tài giữa đội tuyển Tây Ban Nha và đội đương kim vô địch Argentina, và được tổ chức vào ngày 19 tháng 7 năm 2026 tại sân vận động MetLife ở Đông Rutherford, New Jersey, Hoa Kỳ. Trên đường đi đến trận chung kết, Tây Ban Nha đứng nhất bảng H với hai trận thắng và một trận hòa, sau đó vượt qua các đội tuyển Áo ở vòng 32 đội, Bồ Đào Nha ở vòng 16 đội, Bỉ ở vòng tứ kết, và Pháp ở vòng bán kết. Trong khi đó, Argentina giành ngôi đầu bảng J với ba trận toàn thắng, trước khi đánh bại các đội tuyển Cabo Verde ở vòng 32 đội sau hiệp phụ, Ai Cập ở vòng 16 đội, Thụy Sĩ ở tứ kết cũng sau hiệp phụ, và Anh ở bán kết. Trận chung kết diễn ra trước sự chứng kiến của 80.663 khán giả, và người cầm còi điều khiển trận đấu này là Slavko Vinčić, trọng tài người Slovenia.
Lamine Yamal có cơ hội mở tỷ số cho Tây Ban Nha nhưng bị thủ môn Emiliano Martínez khước từ, sau đó đến lượt Marc Cucurella cũng bỏ lỡ cơ hội khi dứt điểm đưa bóng đi chệch khung thành. Sang hiệp hai, Ferran Torres đánh đầu vào khung thành nhưng vẫn bị Martínez từ chối. Argentina không thực hiện được một cú sút nào về phía khung thành trong phần lớn thời gian của trận đấu, cho đến khi cú sút của Giuliano Simeone không khuất phục được thủ thành Unai Simón. Khi trận đấu gần khép lại ở hai hiệp thi đấu chính thức, Enzo Fernández nhận thẻ vàng thứ hai và bị truất quyền thi đấu sau một pha phạm lỗi thô bạo, ngay sau đó Yamal thực hiện một quả đá phạt trực tiếp nguy hiểm nhưng Martínez vẫn bay người cản phá xuất sắc. Phải đến khi bước vào hiệp phụ, Torres đã ghi bàn thắng duy nhất ở phút thứ 106, qua đó mang về chiến thắng tối thiểu cho Tây Ban Nha với tỷ số 1–0.
Chiến thắng của Tây Ban Nha là chức vô địch World Cup thứ hai của họ và là lần đầu tiên kể từ năm 2010, qua đó trở thành quốc gia đầu tiên nắm giữ cả chức vô địch World Cup nam và nữ, sau khi đội tuyển nữ nước này lên ngôi tại FIFA Women's World Cup 2023. Torres được vinh danh là cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu, trong khi Rodri nhận giải Quả bóng vàng với tư cách là cầu thủ xuất sắc nhất giải đấu của FIFA. Trận đấu cũng chứng kiến số pha cứu thua nhiều nhất trong lịch sử một trận chung kết World Cup, với 11 pha cứu thua từ thủ môn Emiliano Martínez bên phía Argentina, đồng thời là trận chung kết thứ chín phải thi đấu ở hiệp phụ. Bên cạnh đó, đây cũng là trận chung kết đầu tiên trong lịch sử World Cup có chương trình biểu diễn giữa hiệp, khiến thời gian nghỉ giữa hai hiệp kéo dài đến 27 phút, hoàn toàn trái với quy định của Ủy ban Bóng đá Quốc tế (IFAB).
Bối cảnh
FIFA công bố thời điểm diễn ra trận chung kết vào ngày 16 tháng 3 năm 2023. Ngày 4 tháng 2 năm 2024, sân vận động MetLife được công bố là nơi tổ chức trận chung kết. Thông báo ban đầu được dự kiến đưa ra ngay từ cuối năm 2023, song đã bị trì hoãn do gặp khó khăn trong công tác lập kế hoạch.

Tây Ban Nha là đội đương kim vô địch UEFA Euro 2024 và đến với giải đấu tại Mỹ, Canada, và México với tư cách là một trong những ứng cử viên nặng ký cho chức vô địch. Họ từng một lần đăng quang tại giải đấu khi đánh bại đội tuyển Hà Lan trong trận chung kết năm 2010 tại Nam Phi, bên cạnh đó là ba chức vô địch Euro vào các năm 1964, 2008, và 2012. Sau chuỗi thành tích thất vọng tại ba kỳ World Cup liên tiếp vào các năm 2014, 2018, và 2022, Luis de la Fuente được bổ nhiệm làm huấn luyện viên trưởng của đội tuyển vào cuối năm 2022. Dưới sự dẫn dắt của ông, Tây Ban Nha trải qua chuỗi phong độ thăng hoa và giành được vô số danh hiệu lớn, trong đó có chiếc cúp vô địch Euro lần thứ tư vào năm 2024. Khi bước vào trận chung kết này, đội đang có chuỗi 37 trận bất bại liên tiếp trong thời gian thi đấu chính thức – ngang bằng với Ý về chuỗi trận dài nhất trong lịch sử bóng đá nam quốc tế.
Bên kia chiến tuyến, Argentina là đương kim vô địch FIFA World Cup 2022, đánh dấu lần thứ hai liên tiếp mà đội đương kim vô địch giành quyền tham dự trận chung kết tiếp theo. Argentina còn có thêm hai lần vô địch World Cup vào các năm 1978 và 1986, và ba lần giành ngôi á quân vào các năm 1930, 1990 và 2014. Với vị thế là nhà vô địch thế giới, đoàn quân của huấn luyện viên Lionel Scaloni cũng bước vào giải đấu với tư cách là một ứng cử viên sáng giá cho chiếc cúp vô địch. Bên cạnh đó, họ cũng là đương kim vô địch Copa America khi bảo vệ thành công ngai vàng vào năm 2024, và đang đứng trước cơ hội trở thành đất nước thứ ba bảo vệ thành công chức vô địch World Cup, sau Ý (vào các năm 1934 và 1938) và Brasil (vào các năm 1958 và 1962). Argentina cũng được kỳ vọng trở thành đội tuyển quốc gia đầu tiên giành chiến thắng ở bốn giải đấu lớn liên tiếp, sau khi đã giành ngôi vương tại ba giải đấu lớn trước đó gồm Copa America 2021, World Cup 2022, và Copa America 2024.

Về lịch sử đối đầu, hai đội tuyển đã từng gặp nhau 14 lần kể từ năm 1952, trong đó mỗi bên thắng sáu trận và hai trận còn lại kết thúc với tỷ số hòa. Họ mới chỉ gặp nhau một lần duy nhất tại đấu trường World Cup, khi Argentina giành chiến thắng 2–1 ở vòng bảng World Cup 1966, trong khi lần chạm trán gần nhất giữa hai đội diễn ra trong một trận giao hữu vào năm 2018 với chiến thắng hủy diệt 6–1 dành cho đại diện đến từ châu Âu. Ban đầu, hai đội được dự kiến sẽ so tài với nhau tại trận Finalissima 2026 vào ngày 27 tháng 3 tại sân vận động Lusail ở Lusail, Qatar, nhưng sau đó trận đấu đã bị hủy bỏ vào phút chót do tình hình an ninh tại Qatar không đảm bảo trước hệ quả từ chiến sự giữa Mỹ, Israel, và Iran, cộng với việc các bên không thể đạt được thỏa thuận chuyển trận đấu sang một địa điểm khác.
Cuộc đọ sức này đánh dấu lần đầu tiên hai nhà đương kim vô địch của hai châu lục chạm trán nhau trong một trận chung kết World Cup, đồng thời đây cũng là trận chung kết World Cup đầu tiên trong lịch sử chứng kiến sự góp mặt của hai đội tuyển dẫn đầu bảng xếp hạng bóng đá nam FIFA kể từ khi bảng xếp hạng được ra mắt vào năm 1992, với Argentina xếp đầu bảng và Tây Ban Nha xếp nhì bảng theo công bố mới nhất vào ngày 11 tháng 6. Bên cạnh đó, đây là trận chung kết thứ hai mà cả hai đội tuyển tham dự đều thuộc các nước nói tiếng Tây Ban Nha, sau trận chung kết năm 1930 giữa Uruguay và Argentina.
Ngày 6 tháng 7 năm 2026, FIFA đã công bố trái bóng thi đấu cho vòng bán kết, trận tranh hạng ba, và trận chung kết của giải đấu có tên là Adidas Trionda Final, một biến thể của Adidas Trionda. Không giống như Adidas Trionda, trái bóng Adidas Trionda Final được thiết kế bằng màu vàng kim, màu đen, và màu đỏ, đồng thời có in tên của các thành phố chủ nhà đăng cai giải đấu, song những tính năng kỹ thuật của trái bóng vẫn được giữ nguyên. Đây là lần thứ sáu liên tiếp mà trái bóng đặc biệt được sử dụng dành cho các trận chung kết FIFA World Cup, sau Teamgeist Berlin (2006), Jo'bulani (2010), Brazuca Final Rio (2014), Telstar Mechta (2018), và Al-Hilm (2022).
Địa điểm

Sân vận động
Địa điểm được chọn tổ chức trận chung kết là sân vận động MetLife ở Đông Rutherford, New Jersey, cách Thành phố New York 5 dặm (8,0 km) về phía Tây. Trong suốt giải đấu, FIFA gọi địa điểm này là "Sân vận động New York New Jersey" do chính sách tài trợ của họ. Sân vận động MetLife chủ yếu được hai đội New York Giants và New York Jets của Giải bóng bầu dục Quốc gia (NFL) sử dụng làm sân nhà kể từ khi sân chính thức đi vào hoạt động vào năm 2009. Sân có sức chứa 82.500 chỗ ngồi khi được đăng ký đấu thầu, và trước đây đã từng tổ chức một số trận đấu thể thao đáng chú ý như trận Super Bowl lần thứ 48 vào năm 2014, trận chung kết Cúp bóng đá Nam Mỹ vào năm 2016, và trận chung kết FIFA Club World Cup vào năm 2025.
Sân vận động cũng được lên lịch tổ chức bảy trận đấu khác của giải ngoài trận chung kết, bao gồm năm trận vòng bảng, một trận vòng 32 đội, và một trận vòng 16 đội. Trong suốt giải đấu, tuyến đường sắt Meadowlands – một tuyến tàu dịch vụ không thường xuyên, và một tuyến xe buýt mới có trị giá 35 triệu USD sẽ được lên kế hoạch sử dụng để đưa đón các khán giả từ trung tâm trung chuyển gần nhất tại giao lộ Secaucus. NJ Transit, đơn vị vận hành cả hai tuyến giao thông kể trên, dự định phát hành vé tàu với giá 150 USD, có làn xếp hàng riêng tại ga New York Penn và vé xe buýt với giá 80 USD. Mức giá này, cao hơn giá vé sự kiện thông thường tại sân vận động MetLife, được công bố nhằm bù đắp khoản chi phí 48 triệu USD cho việc cung cấp dịch vụ và an ninh sự kiện mà không nằm trong diện hỗ trợ từ FIFA và các khoản tài trợ khác. Tháng 5 năm 2026, NJ Transit thông báo rằng nhờ vào các khoản tài trợ và nguồn quỹ khác đã huy động được, giá vé sẽ giảm 30%, từ 150 xuống còn 105 USD, và sau này xuống còn 98 USD.
Lựa chọn chủ nhà
Gói thầu Liên hợp 2026 – gồm Hoa Kỳ, México, và Canada – đã được FIFA lựa chọn đăng cai World Cup 2026 tại Đại hội FIFA lần thứ 68 vào ngày 13 tháng 6 năm 2018. Gói thầu dự kiến sử dụng 16 thành phố chủ nhà trải dài trên cả ba quốc gia, trong đó tất cả các trận đấu từ vòng tứ kết trở đi đều được tổ chức tại Hoa Kỳ. Địa điểm đăng cai trận chung kết chưa được xác nhận vào thời điểm đó, với sân vận động MetLife ban đầu được đánh giá là ứng cử viên sáng giá nhờ vị trí gần Thành phố New York và kinh nghiệm tổ chức các sự kiện thể thao lớn. Đối thủ cạnh tranh chính của sân MetLife là sân vận động SoFi, một sân vận động mới ở Inglewood, California, gần Los Angeles, nằm trong số mười sân vận động đăng cai của Hoa Kỳ được công bố vào tháng 6 năm 2022. Sân vận động Rose Bowl ở Pasadena, California, một địa điểm ở khu vực Los Angeles từng tổ chức trận chung kết nam năm 1994 và trận chung kết nữ năm 1999, đã không được chọn để tổ chức do tuổi đời quá lâu.
Sân vận động SoFi được thiết kế chủ yếu cho bóng bầu dục Mỹ với chiều rộng mặt sân đạt 69 thước Anh (63 m) – nhỏ hơn so với kích thước tối thiểu khuyến nghị của FIFA. Theo các báo cáo từ truyền thông, chủ sở hữu sân vận động, Kroenke Sports & Entertainment, cũng không hài lòng với thỏa thuận chia sẻ doanh thu do FIFA đề xuất và đe dọa sẽ hủy bỏ kế hoạch tổ chức các trận đấu của World Cup. Đầu năm 2023, sân vận động AT&T ở khu vực Dallas nổi lên như một địa điểm tiềm năng cho trận chung kết do có sức chứa lớn hơn là 90.000 chỗ ngồi và cũng đã được lên kế hoạch cải tạo để có bề mặt rộng hơn. Tháng 1 năm 2024, sân vận động MetLife đã công bố các kế hoạch tương tự để mở rộng bề mặt sân cho World Cup bằng cách loại bỏ 1.740 chỗ ngồi ở các góc. Theo The Athletic, việc lựa chọn sân MetLife là một "bất ngờ" đối với các quan chức địa phương, những người mà sau đó cũng đã tổ chức một bữa tiệc nhỏ để thông báo việc trúng thầu. Gói thầu của Dallas được ủng hộ và được đồn đại là đã trúng thầu vào tháng 1, bao gồm cả việc phát sóng đồng thời trận đấu tại hai địa điểm công cộng gần đó để tăng doanh thu bán vé.
Đường đến chung kết
Tây Ban Nha
| Đối thủ | Kết quả | |
|---|---|---|
| 1 | 0–0 | |
| 2 | 4–0 | |
| 3 | 1–0 | |
| 1/16 | 3–0 | |
| 1/8 | 1–0 | |
| TK | 2–1 | |
| BK | 2–0 |
Với vị thế là đương kim vô địch châu Âu, Tây Ban Nha bắt đầu chiến dịch World Cup của mình tại bảng H cùng với các đội tuyển Ả Rập Xê Út, Uruguay, và Cabo Verde – đội bóng có lần đầu chinh chiến tại một kỳ World Cup. Ngay trong trận ra quân, Tây Ban Nha đã bất ngờ bị Cabo Verde cầm hòa không bàn thắng khi đại diện đến từ châu Phi thể hiện lối chơi phòng ngự kiên cường cùng sự xuất thần của thủ môn Vozinha, tạo nên một trong những cơn địa chấn lớn nhất kể từ đầu giải. Mặc dù vậy, họ đã trở lại quỹ đạo vốn có bằng trận thắng hủy diệt 4–0 trước Ả Rập Xê Út, trong đó Mikel Oyarzabal đóng góp một kiến tạo cho Lamine Yamal ghi bàn mở tỷ số và một cú đúp cho chính bản thân, bên cạnh pha đốt đền của Hassan Al-Tambakti bên phía đối thủ. Ở lượt cuối, Tây Ban Nha nhẹ nhàng hạ gục Uruguay bằng pha lập công duy nhất của Álex Baena, trong khi Agustín Canobbio bị truất quyền thi đấu ở những phút cuối trận do phạm lỗi với Pau Cubarsí. Kết quả này giúp tuyển Tây Ban Nha chiếm ngôi đầu bảng H và khiến cho cả Uruguay và Ả Rập Xê Út phải dừng cuộc chơi sau vòng bảng.
Ở vòng 32 đội, Tây Ban Nha giành chiến thắng thuyết phục trước đội tuyển Áo – đội đứng nhì bảng J – với tỷ số 3–0 nhờ cú đúp của Oyarzabal và bàn thắng của Pedro Porro. Sang vòng 16 đội, trong một thế trận căng thẳng trước đối thủ truyền kiếp là Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha vẫn có được chiến thắng 1–0 ở phút bù giờ đầu tiên của hiệp hai do công của Mikel Merino. Đến trận tứ kết gặp Bỉ, Fabián Ruiz là người mở tỷ số, nhưng Charles De Ketelaere đánh đầu gỡ hòa và khiến cho Tây Ban Nha phải nhận bàn thua đầu tiên tại giải đấu. Bước ngoặt đã xảy ra khi Senne Lammens bất đắc dĩ phải vào sân thay cho Thibaut Courtois gặp chấn thương, và chính Lammens là người đã trực tiếp mắc lỗi trong pha bắt bóng bất thành từ cú sút xa của Cubarsí, để rồi Merino tung đòn kết liễu ấn định chiến thắng 2–1 và đưa cả đội thẳng tiến tới trận bán kết gặp đội tuyển Pháp. Trong màn tái đấu của hai cuộc chạm trán ở bán kết tại UEFA Euro 2024 và UEFA Nations League 2025, Tây Ban Nha tiếp tục giành chiến thắng với tỷ số 2–0 nhờ quả phạt đền thành công của Oyarzabal và tình huống phối hợp tốt để Porro băng vào dứt điểm chốt hạ, qua đó đại diện đến từ châu Âu giành vé đến trận chung kết sau 16 năm chờ đợi.
Argentina
| Đối thủ | Kết quả | |
|---|---|---|
| 1 | 3–0 | |
| 2 | 2–0 | |
| 3 | 3–1 | |
| 1/16 | 3–2 (s.h.p.) | |
| 1/8 | 3–2 | |
| TK | 3–1 (s.h.p.) | |
| BK | 2–1 |
Với vị thế là đương kim vô địch Nam Mỹ và thế giới, Argentina cũng bắt đầu chiến dịch World Cup của mình ở bảng J cùng với các đội tuyển Algérie, Áo, và Jordan – đội bóng có lần đầu tham dự một kỳ World Cup. Ngay ở trận ra quân, Argentina đã dễ dàng giành chiến thắng 3–0 trước Algérie nhờ cú hat-trick đầu tiên của Lionel Messi trong lịch sử các kỳ World Cup mà anh tham gia. Chính Messi sau đó đã lập nên một cú đúp trong chiến thắng 2–0 trước Áo, qua đó giúp anh chạm mốc 18 bàn thắng để trở thành chân sút ghi bàn nhiều nhất trong lịch sử giải đấu vào thời điểm đó, vượt qua kỷ lục 16 bàn trước đó của Miroslav Klose cho đến khi bị Kylian Mbappé vượt qua với 22 bàn thắng để độc chiếm kỷ lục này. Với việc chắc chắn có được vị trí nhất bảng, Argentina ra sân với đội hình gồm phần lớn cầu thủ dự bị trong trận đấu cuối gặp Jordan và để cho các cầu thủ trụ cột nghỉ dưỡng sức. Kết quả là họ vẫn giành thắng lợi với tỷ số 3–1 nhờ hai cú sút phạt trực tiếp của Giovani Lo Celso và Messi cùng một quả phạt đền thành công của Lautaro Martínez, dù Musa Al-Taamari đã có bàn thắng rút ngắn tỷ số. Chiến thắng này cũng giúp cho Argentina xây chắc ngôi đầu bảng với ba chiến thắng tuyệt đối tại bảng J, qua đó dắt tay cùng Algérie và Áo để đi tiếp.
Tại vòng 32 đội, Argentina chạm trán với Cabo Verde, đội bóng gây chấn động toàn cầu khi cầm hòa cả Tây Ban Nha, Ả Rập Xê Út, và Uruguay để chiếm ngôi nhì bảng H. Messi có bàn thắng mở điểm, nhưng Deroy Duarte đã bất ngờ san bằng tỷ số để kéo đội đương kim vô địch thế giới vào hiệp phụ. Tại đây, Argentina tiếp tục vươn lên dẫn trước do công của Lisandro Martínez, song họ đã không giữ được lợi thế khi Sidny Lopes Cabral tung ra một đường cong hoàn hảo hạ gục thủ môn Emiliano Martínez. Ở những phút cuối trận, từ tình huống đá phạt góc của Messi, Cristian Romero đánh đầu dũng mãnh khiến cho Diney bên phía đối thủ vô tình đốt đền, qua đó ấn định chiến thắng 3–2 cho Argentina. Sang vòng 16 đội, Argentina bất ngờ bị Ai Cập dẫn trước hai bàn với hai pha lập công của Yasser Ibrahim và Mostafa Ziko, nhưng sau đó họ đã có màn lội ngược dòng ngoạn mục khi Romero, Messi, và Enzo Fernández lần lượt ghi bàn để đánh bại Ai Cập với tỷ số 3–2; trong đó pha tạt bóng kiến tạo để Romero đánh đầu rút ngắn tỷ số đã giúp cho cá nhân Messi cán mốc chín đường kiến tạo để trở thành cầu thủ kiến tạo nhiều nhất trong lịch sử World Cup. Đến trận tứ kết gặp Thụy Sĩ, Messi đá phạt góc để cho Alexis Mac Allister đánh đầu mở tỷ số. Thụy Sĩ sau đó có bàn gỡ hòa của Dan Ndoye, song Breel Embolo bị truất quyền thi đấu vì lỗi ăn vạ với Leandro Paredes. Trong thế trận bế tắc ở hiệp phụ, Julián Álvarez đã tỏa sáng bằng một siêu phẩm đường cong làm bó tay thủ môn Gregor Kobel, trước khi Lautaro kết liễu trận đấu để ấn định chiến thắng 3–1 trước Thụy Sĩ. Bước vào trận bán kết gặp đối thủ đầy duyên nợ là Anh, Anthony Gordon là người dẫn bàn trước, nhưng hai pha kiến tạo xuất thần của Messi để Fernández và Lautaro tung đòn quyết định đã giúp Argentina lội ngược dòng thành công với tỷ số 2–1, qua đó đại diện đến từ Nam Mỹ có lần thứ hai lọt vào trận chung kết World Cup thứ hai liên tiếp trong lịch sử sau năm 1990.
Giải trí
Lễ bế mạc
Lễ bế mạc của giải đấu diễn ra trước trận chung kết vào lúc 13:40 (UTC−4), với sự tham gia trình diễn của các nghệ sĩ nổi tiếng gồm Laura Pausini, Nicole Scherzinger, Robbie Williams, Post Malone, Swae Lee, và IShowSpeed, cùng sự tham gia đặc biệt của Tom Cruise. Jennifer Hudson là người thể hiện quốc ca chính thức của Hoa Kỳ, "The Star-Spangled Banner".
Chương trình giữa hiệp
Trận chung kết năm 2026 là trận chung kết đầu tiên trong lịch sử tổ chức một chương trình biểu diễn giữa hiệp, tương tự với các chương trình biểu diễn giữa hiệp được tổ chức tại các trận Super Bowl của NFL. Sự kiện đã được FIFA công bố vào ngày 28 tháng 11 năm 2024, trong đó tổ chức Global Citizen đảm nhiệm vai trò đồng sản xuất chương trình. Do Chris Martin – giọng ca chính của ban nhạc Coldplay – đảm nhận vị trí giám sát nghệ thuật, chương trình có sự tham gia trình diễn của các nghệ sĩ chính gồm Madonna, Shakira, Justin Bieber, Coldplay, và BTS. Ngoài ra, Gustavo Dudamel, dàn hợp xướng thiếu nhi PS22, dàn nhạc Philharmonic New York, dàn giao hưởng Simón Bolívar, Bijan Mortazavi, Electric Mayhem, Burna Boy, Ghetto Kids, The Muppets, và Emmanuel Kelly là những nghệ sĩ khác đồng hành cùng chương trình này, bên cạnh sự xuất hiện của Jason Sudeikis và Brendan Hunt trong vai các nhân vật của phim truyền hình Ted Lasso. Chương trình cũng hướng tới mục tiêu gây quỹ 100 triệu USD cho Quỹ Giáo dục Công dân toàn cầu (Global Citizen) của FIFA.
Mặc dù vậy, sự kiện đã nhận về không ít những lời chỉ trích từ giới chuyên môn lẫn người hâm mộ bóng đá khi bị cho là mang nặng tính thương mại hóa và là một biểu hiện Mỹ hóa không cần thiết đối với trận đấu. Chính sự kiện này đã khiến cho thời lượng nghỉ giữa hai hiệp đấu kéo dài lên đến 27 phút, và trên sóng truyền hình trực tiếp, cựu danh thủ Wayne Rooney đã chỉ trích nó "thật tệ". Luật bóng đá do Ủy ban Bóng đá Quốc tế (IFAB) ban hành quy định thời gian nghỉ giữa hai hiệp không được vượt quá 15 phút, song có những trường hợp phá lệ khi các chương trình biểu diễn giữa giờ trước đó tại trận chung kết Cúp bóng đá Nam Mỹ 2024 và trận chung kết FIFA Club World Cup 2025 đều có thời lượng kéo dài lên tới 24 phút.
Trước trận đấu

Ngày 16 tháng 7 năm 2026, FIFA xác nhận trọng tài người Slovenia Slavko Vinčić được chọn làm trọng tài chính thức của trận chung kết, trong khi hai người đồng hương Slovenia là Tomaž Klančnik và Andraž Kovačič được chỉ định làm trợ lý trọng tài cho trận đấu. Vinčić đã được công nhận là trọng tài FIFA vào năm 2010, và trước đó ông đã từng làm trọng tài tại các giải UEFA Euro 2020, FIFA World Cup 2022, và UEFA Euro 2024, cũng như tại các trận chung kết cấp câu lạc bộ gồm chung kết UEFA Europa League 2022, chung kết UEFA Champions League 2024, và FIFA Club World Cup 2025. Tại giải đấu lần này, Vinčić cũng đã bắt chính ở ba trận đấu khác trước trận chung kết, bao gồm các trận đấu giữa Brasil–Maroc và Jordan–Algérie tại vòng bảng, và trận đấu giữa México–Ecuador tại vòng 32 đội. Vinčić cũng là trọng tài người Slovenia đầu tiên cầm còi một trận chung kết World Cup, và đây cũng là trận cầm còi cuối cùng trong sự nghiệp của ông trước khi giải nghệ.
Hai trọng tài người Jordan là Adham Makhadmeh và Mohammad Al-Kalaf được FIFA lần lượt chọn làm trọng tài bàn và trọng tài dự phòng, còn trọng tài người Đức Bastian Dankert là người dẫn dắt tổ trợ lý trọng tài video. Trọng tài người Colombia Nicolás Gallo được chọn làm trợ lý cho tổ trợ lý trọng tài video, trong khi trọng tài người Qatar Khamis Al-Marri là người hỗ trợ tổ trợ lý trọng tài video cho trận cầu này.
Với tính chất quan trọng của một trận chung kết, các nguyên thủ quốc gia đã có mặt trên khán đài để theo dõi trận đấu. Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump là người trao cúp cho đội vô địch, đồng thời đội chiến thắng cũng được trao tặng ba mươi chiếc nhẫn vô địch từ FIFA, tương tự với các loại nhẫn được sử dụng tại các giải thể thao ở Bắc Mỹ. Chủ tịch FIFA Gianni Infantino, các thành viên của Hội đồng FIFA, Thủ tướng Tây Ban Nha Pedro Sánchez, vua Felipe VI, hoàng hậu Letizia, công chúa Sofía, và công chúa Leonor cũng có mặt trên khán đài để theo dõi. Ngoài ra, Tổng thống México Claudia Sheinbaum và Thủ tướng Canada Mark Carney, những người đại diện cho hai quốc gia đồng đăng cai giải đấu, cũng được Trump mời dự khán để xem trận chung kết; trong khi Tổng thống Argentina Javier Milei không đến New Jersey để theo dõi trận chung kết do niềm tin vào mê tín của mình.
Mặc dù chủ tịch UEFA Aleksander Čeferin đã tham dự trận khai mạc của giải đấu tại thành phố México vào ngày 11 tháng 6, ông đã tẩy chay trận chung kết sau những bất đồng với FIFA liên quan đến việc hoãn án treo giò đối với cầu thủ Folarin Balogun của Hoa Kỳ. Ngược lại, chủ tịch CONMEBOL Alejandro Domínguez đã có mặt tại trận chung kết để cổ vũ Argentina cùng với chủ tịch Hiệp hội bóng đá Argentina Claudio Tapia, trong khi chủ tịch Liên đoàn bóng đá Hoàng gia Tây Ban Nha Rafael Louzán cũng dự khán trận đấu này. Bên cạnh đó, phó Tổng thống Hoa Kỳ JD Vance, phu nhân Melania Trump, cùng một số nhân vật và nghệ sĩ nổi tiếng cũng đã xuất hiện trên sân MetLife để chứng kiến trận chung kết.
Trước khi trận đấu diễn ra, như thường lệ, lễ chào cờ và quốc ca của hai đội đã được tiến hành. Nữ ca sĩ người Argentina María Becerra là người thể hiện quốc ca của Argentina, còn dàn nghệ sĩ kèn đồng Tây Ban Nha trình diễn quốc ca của Tây Ban Nha. Tay vợt người Tây Ban Nha Carlos Alcaraz và nữ diễn viên kiêm người mẫu người Hàn Quốc Jung Ho-yeon là những người mở hộp và giới thiệu chiếc cúp FIFA World Cup, trong khi hai cựu danh thủ Mario Kempes và Andrés Iniesta thực hiện nghi thức rước cúp giới thiệu tới khán giả.
Trận đấu
Hiệp 1

Trận chung kết bắt đầu vào lúc 15:06 theo giờ địa phương (UTC) trước sự chứng kiến của 80.663 khán giả trên sân, với Argentina là đội giành quyền giao bóng trước. Nhiệt độ tại sân vận động MetLife khi trận đấu diễn ra là 27 °C (81 °F), trời có nắng đẹp và có độ ẩm lên đến 40%. Phút thứ 4, Lamine Yamal nhận bóng rồi chuyền cho Dani Olmo, sau đó Olmo thực hiện một pha bật nhả tốt để Yamal đối mặt cầu môn, song thủ thành Emiliano Martínez đã dùng chân phá bóng thành công. Tây Ban Nha tiếp tục duy trì sức ép và đến phút thứ 16, Yamal lại thực hiện cú cứa lòng về phía khung thành, nhưng bóng đi quá hiền và nằm gọn trong tay của Martínez.
Xuyên suốt hiệp 1, Tây Ban Nha làm chủ hoàn toàn thế trận khiến Argentina không thể nào triển khai bóng lên phía trên. Đến phút thứ 39, Mikel Oyarzabal tung cú sút xa thử vận may, sau đó đến lượt Marc Cucurella dứt điểm từ xa nhưng bóng đi chệch khung thành trong gang tấc. Phút thứ 44, huấn luyện viên Lionel Scaloni buộc phải thay người bất đắc dĩ khi Nicolás Otamendi vào sân để thay thế cho Lisandro Martínez đã bị đau và không thể tiếp tục thi đấu. Hiệp đấu khép lại mà không có bàn thắng nào được ghi.
Hiệp 2
Sang hiệp 2, Tây Ban Nha vẫn là đội giành quyền chủ động trên sân. Phút thứ 46, tận dụng sai lầm trong khâu triển khai bóng của Argentina, Tây Ban Nha tổ chức phản công nhưng cú đá của Álex Baena đã bị Martínez cản phá. Sang phút thứ 53, Fabián Ruiz phối hợp cùng Oyarzabal để tìm kiếm cơ hội nhưng không thành công, và chỉ đúng một phút sau, Olmo tạt bóng hướng đến vị trí của Cucurella, nhưng Gonzalo Montiel đã can thiệp kịp thời. Cơ hội rõ ràng nhất trong hiệp hai đến ở phút thứ 66, khi Yamal rê bóng bên cánh phải xuống sát đường biên ngang rồi tạt vào cho Ferran Torres đánh đầu về phía khung thành của đối phương, song Martínez ôm gọn bóng trong tay.
Với thế trận lấn lướt hoàn toàn, Tây Ban Nha đã khiến Martínez phải làm việc vất vả. Phút thứ 76, Martínez từ chối cú đá của Pedri, và chỉ một phút sau thì anh lại tiếp tục cản phá cú sút từ Pau Cubarsí. Đến phút thứ 80, Nico Williams băng xuống và tạt bóng cho Aymeric Laporte bật cao đánh đầu, song Martínez vẫn kịp thời ôm gọn bóng trong tay thành công. Mãi đến phút thứ 90, Argentina mới có lời đáp trả đanh thép khi Giuliano Simeone tung cú dứt điểm nhưng không thể chiến thắng thủ thành Unai Simón, trước khi Tây Ban Nha tạo thêm một cơ hội khác từ Williams nhưng cũng không hạ được Martínez.
Bước ngoặt đã xảy ra khi ở phút bù giờ thứ ba, Enzo Fernández có pha vào bóng nguy hiểm với Cubarsí khiến anh phải nhận thẻ vàng thứ hai và bị truất quyền thi đấu, sau tấm thẻ vàng đầu tiên ở phút thứ 82 vì lỗi phản ứng với trọng tài Vinčić; điều này khiến cho Argentina chỉ còn thi đấu với mười người trên sân trước sức ép dữ dội của Tây Ban Nha. Phút bù giờ thứ tám, Yamal thực hiện một quả đá phạt trực tiếp nguy hiểm nhưng Martínez đã bay người đẩy bóng ra ngoài, đưa trận đấu vào hiệp phụ. Kết thúc hai hiệp chính thức, Argentina lập cột mốc đáng quên khi trở thành đội đầu tiên trong lịch sử không có nổi một cú sút trúng đích nào trong suốt 90 phút của một trận chung kết World Cup.
Hiệp phụ

Bước vào hiệp phụ, Tây Ban Nha một lần nữa nắm quyền kiểm soát thế trận, trong khi Argentina phải căng sức chống đỡ. Phút thứ 93, Pedri thực hiện đường chuyền cho Williams nhưng pha đánh đầu không đủ uy lực để đánh bại Martínez. Chỉ ba phút sau, từ tình huống phối hợp của Mikel Merino, Williams đã sút tung lưới đối phương, song bàn thắng không được công nhận do trước đó Merino đã phạm lỗi với Otamendi. Phút thứ 102, đến lượt Merino đánh đầu nhưng bóng đi chệch khung thành. Thế trận căng thẳng đã khiến hiệp phụ thứ nhất khép lại mà vẫn không có bàn thắng nào được ghi.
Sang hiệp phụ thứ hai, từ tình huống đánh đầu căng ngang của Williams, Torres bất ngờ ập vào và tung cú dứt điểm bằng chân trái làm tung lưới của Argentina, qua đó khai thông thế bế tắc của trận đấu ở phút thứ 106. Bị dẫn bàn, Argentina nhanh chóng đẩy cao đội hình nhằm tìm kiếm bàn gỡ hòa nhưng không thành công. Cơ hội đã đến cho Tây Ban Nha ở phút thứ 113, khi Yamal chuyền cho Torres thoải mái lên bóng mà không ai theo kèm và sút vào cầu môn đối phương, nhưng bàn thắng không được tính do lỗi việt vị. Đến phút thứ 120, Lionel Messi đưa bóng cho Simeone tăng tốc, sau đó anh căng ngang cho Marcos Senesi nhưng Cubarsí kịp thời giải nguy. Chỉ một phút sau, Messi đá phạt góc để Nicolás Tagliafico nhanh chóng trả ngược, nhưng Simeone lại sút vọt xà ngang. Trận đấu khép lại với việc Tây Ban Nha chính thức lên ngôi vương lần thứ hai trong lịch sử World Cup sau 16 năm chờ đợi.
Chi tiết
| Tây Ban Nha | 1–0 (s.h.p.) | |
|---|---|---|
|
Tây Ban Nha
|
Argentina
|
|
| ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
|
Cầu thủ xuất sắc nhất trận:
Trợ lý trọng tài:
|
Quy định trận đấu
|
Thống kê
|
|
|
|
Sau trận đấu

Sau khi tiếng còi kết thúc trận đấu đã vang lên, một vụ ẩu đả đã xảy ra giữa nhiều cầu thủ hai bên khi các cầu thủ dự bị của Tây Ban Nha tràn vào sân để ăn mừng chiến thắng. Theo ghi nhận của các cơ quan truyền thông, Nahuel Molina dường như đã đấm vào người Rodri, trong khi Leandro Paredes xoạc bóng với Eric García, bóp cổ cầu thủ này rồi tiếp tục vật Gavi xuống sân trong lúc hỗn loạn. Bạo lực còn lan sang cả ban huấn luyện khi trợ lý huấn luyện viên Roberto Ayala được cho là đã túm áo và đấm vào mặt Dani Olmo sau khi trận đấu kết thúc. Các phương tiện truyền thông đưa tin Paredes đã phải nhận một thẻ đỏ sau sự cố này, song án phạt không xuất hiện trong báo cáo trận đấu chính thức của FIFA.
Hành vi của các thành viên đội tuyển Argentina sau khi trận đấu kết thúc bị nhiều cơ quan truyền thông quốc tế mô tả là "vết nhơ đáng xấu hổ của bóng đá", với Paredes hứng chịu nhiều chỉ trích vì hành vi bạo lực trong và sau trận đấu, còn Lionel Messi cũng bị chỉ trích vì bị cho cố tình yêu cầu trọng tài Vinčić rút thẻ đỏ với Marc Cucurella chỉ vì cầu thủ này che miệng trong thời gian ngắn. Giới truyền thông đồng thuận rằng chiến thắng của Tây Ban Nha là "chiến thắng của bóng đá đẹp". FIFA sau này cũng đã mở cuộc điều tra về hành vi phi thể thao của các cầu thủ và thành viên ban huấn luyện đội tuyển Argentina gồm Leandro Paredes, Nahuel Molina, và Roberto Ayala, cũng như việc họ quay lưng lại với đội tuyển Tây Ban Nha trong lúc đối phương đang ăn mừng với chiếc cúp vô địch.
Sau trận đấu, Lamine Yamal và Messi đã ôm nhau và dành vài lời trao đổi. Tình huống này được FIFA cùng nhiều cơ quan truyền thông mô tả là biểu tượng cho sự chuyển giao thế hệ của bóng đá thế giới, khi Messi đang tiến gần đến hồi kết của một sự nghiệp lẫy lừng, còn Yamal – người được đánh giá là một trong những tài năng trẻ triển vọng nhất – mới chỉ bắt đầu hành trình của mình. Tương tác này càng thêm đặc biệt nhờ bức ảnh chụp năm 2007, thời điểm mà Messi lúc đó mới 20 tuổi tắm cho Yamal khi còn là một em bé trong một buổi chụp hình thiện nguyện tại Barcelona – bức ảnh từng gây sốt truyền thông khi cả hai chạm trán nhau trên sân cỏ gần hai thập kỷ sau đó.
Với bàn thắng duy nhất vào lưới của Argentina, Ferran Torres đã được FIFA bầu chọn là cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu. Bên cạnh đó, đại diện đến từ châu Âu hoàn tất bộ sưu tập các danh hiệu cá nhân tại giải đấu lần này, với Pau Cubarsí được trao danh hiệu Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất của giải đấu, Rodri nhận danh hiệu Quả bóng vàng với tư cách là cầu thủ xuất sắc nhất giải đấu, còn Unai Simón – một cầu thủ khác của Tây Ban Nha – được FIFA trao danh hiệu Găng tay vàng với tư cách là thủ môn xuất sắc nhất giải đấu. Chức vô địch cũng giúp cho Tây Ban Nha trở thành quốc gia đầu tiên đồng thời nắm giữ chức vô địch World Cup nam và nữ (sau khi đội tuyển nữ của nước này đăng quang vào năm 2023), đồng thời là đội bóng đầu tiên vô địch World Cup ngay sau khi giành huy chương vàng Olympic kể từ kỷ lục của đội tuyển Ý vào các năm 1936 và 1938. Còn với Messi, anh trở thành cầu thủ thứ hai trong lịch sử góp mặt ở ba trận chung kết World Cup, sau Cafu của Brasil vào năm 2002. Trận chung kết này cũng ghi nhận có 11 pha cứu thua của thủ môn Emiliano Martínez, qua đó lập kỷ lục về số lần cứu thua nhiều nhất từng được ghi nhận trong một trận chung kết World Cup.
Chủ tịch FIFA Gianni Infantino cùng Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump đã trao cúp vô địch cho Rodri, mặc dù cả Infantino và Trump đều bị nhiều khán giả có mặt trên khán đài la ó. Trump đã có một cuộc trò chuyện ngắn với Rodri và một số cầu thủ Tây Ban Nha trên bục nhận giải, song bị trì hoãn do ông đứng lại quá lâu cùng đội bóng. Mặc dù Infantino đã cố gắng mời Trump rời khỏi khu vực nâng cúp, vị tổng thống ban đầu vẫn kiên quyết đứng lại cùng các cầu thủ trước khi bước sang một bên và đứng ở rìa bức ảnh mừng chiến thắng.
Buổi lễ ăn mừng đã diễn ra trong cộng đồng người hâm mộ trên khắp các vùng miền của Tây Ban Nha. Tuy nhiên, tại Ciudad Rodrigo, Salamanca, một bé trai 13 tuổi bất ngờ đã tử vong và ba người khác bị thương khi đài phun nước tại Glorieta del Árbol Gordo đổ sập xuống người họ. Còn tại Buenos Aires, những vụ bạo loạn và biểu tình đã bùng phát sau thất bại của đội nhà khi nhiều cổ động viên tại thành phố này đã ném đá, chai thủy tinh, và các vật thể khác vào lực lượng cảnh sát. Để đáp trả, lực lượng cảnh sát chống bạo động đã phải sử dụng vòi phun nước, hơi cay, và đạn cao su để giải tán đám đông. Theo cảnh sát địa phương, có ít nhất 15 người đã bị bắt giữ và nhiều người khác được ghi nhận bị thương trong các cuộc đụng độ.
Ngày 20 tháng 7 năm 2026, đội tuyển Tây Ban Nha trở về Madrid và được đón tiếp tại sân bay Madrid–Barajas. Buổi diễu hành mừng chức vô địch World Cup được diễn ra vào lúc 19:00 (giờ CEST) qua trung tâm thành phố Madrid và đã thu hút gần hai triệu người tham dự, vượt xa dự kiến ban đầu là hơn một triệu người. Trong khi đó, dù không thể bảo vệ thành công ngôi vương, đội tuyển Argentina vẫn trở về Buenos Aires trong sự chào đón nồng nhiệt của những người dân.
Chú thích
Ghi chú
- ^ Được gọi là "Sân vận động New York New Jersey" trong quá trình diễn ra giải đấu.
- ^ 2:00 ngày 20 tháng 7 năm 2026 giờ Việt Nam.
- ^ Mỗi đội chỉ được thực hiện thay đổi cầu thủ ba lần (cùng một lần thay đổi bổ sung trong hai hiệp phụ), không kể số lần thay đổi cầu thủ trong thời gian nghỉ giữa hai hiệp thi đấu chính thức, trước khi bắt đầu hiệp phụ và giữa hai hiệp phụ.
Tham khảo
Báo cáo
- ^
- "Spain vs Argentina | Final | FIFA World Cup 2026". FIFA. Truy cập ngày 19 tháng 7 năm 2026. Lưu trữ ngày 25 tháng 7 năm 2026.
- "Match Report – Final – Spain v. Argentina". FIFA. 19 tháng 7 năm 2026. Truy cập ngày 19 tháng 7 năm 2026. Lưu trữ ngày 20 tháng 7 năm 2026.
- "Post match summary report – Final – Spain v. Argentina". FIFA. 20 tháng 7 năm 2026. Truy cập ngày 20 tháng 7 năm 2026. Lưu trữ ngày 21 tháng 7 năm 2026.