Mason Burstow
Forward
England
Câu lạc bộ hiện tại
Sheffield Wednesday
Clubhouse
Thông tin chi tiết (Wikipedia)
| Tên đầy đủ | Câu lạc bộ bóng đá Bolton Wanderers | ||
|---|---|---|---|
| Biệt danh |
| ||
| Thành lập | 1874 (với tên gọi Christ Church F.C.) | ||
| Sân | Sân vận động Cộng đồng Toughsheet | ||
| Sức chứa | 28.723 | ||
| Chủ sở hữu | Football Ventures (Whites) Ltd (92%) British Business Bank (8%) | ||
| Chủ tịch điều hành | Sharon Brittan | ||
| Huấn luyện viên trưởng | Steven Schumacher | ||
| Giải đấu | Championship | ||
| 2025–26 | League One, hạng 5 trên 24 (thăng hạng qua play-off) | ||
| Website | bwfc | ||
|
| |||
Câu lạc bộ bóng đá Bolton Wanderers (tiếng Anh: Bolton Wanderers Football Club) (/ˈboʊltən/ ⓘ BOHL-tən) là một câu lạc bộ bóng đá chuyên nghiệp có trụ sở tại Horwich, huyện vùng đô thị Bolton, Đại Manchester, Anh, hiện thi đấu tại League One, cấp độ thứ ba của Hệ thống giải bóng đá Anh.
Được thành lập vào năm 1874, đội bóng là một trong những thành viên sáng lập của Football League vào năm 1888. Câu lạc bộ giành chức vô địch Second Division mùa giải 1908-09, cùng Cúp FA vào các năm 1923, trận chung kết "White Horse", 1926, 1929 và 1958. Bolton xuống hạng vào năm 1964 và một lần nữa vào năm 1971, nhưng đã trở lại hạng đấu cao nhất sau khi vô địch Third Division mùa giải 1972-73 rồi tiếp tục vô địch Second Division mùa giải 1977-78; tuy nhiên, ba lần xuống hạng khiến đội bóng rơi xuống hạng Tư vào năm 1987. Suất thăng hạng khỏi Fourth Division được giành ở mùa giải 1987-88, và họ đoạt Football League Trophy vào năm 1989 sau khi từng thất bại trong trận chung kết 1986.
Các lần thăng hạng trong các mùa giải 1992-93 và 1994-95 đã đưa đội bóng lên Premier League. Bolton vô địch First Division mùa giải 1996-97, nhưng không thể trụ lại Premier League quá một mùa giải cho tới khi Sam Allardyce đưa đội bóng trở lại hạng đấu cao nhất bằng chiến thắng ở trận chung kết play-off First Division năm 2001. Bolton sau đó trải qua mười một mùa giải liên tiếp tại Premier League, lọt vào chung kết League Cup năm 2004 và hai lần vào vòng đấu loại trực tiếp của Cúp UEFA. Hai lần xuống hạng trong vòng năm năm khiến đội bóng rơi xuống League One vào năm 2016; dù giành quyền thăng hạng ở mùa giải 2016-17, các khó khăn tài chính nghiêm trọng đã khiến câu lạc bộ phải bước vào quá trình quản lí tài sản vào năm 2019 sau khi việc rớt trở lại hạng ba được xác nhận. Đứng trước nguy cơ bị EFL khai trừ và gần như chắc chắn biến mất, đội bóng đã được các chủ sở hữu mới tiếp quản. Sau khi xuống hạng Tư vào năm 2020, họ giành quyền thăng hạng khỏi League Two ở mùa giải 2020-21 và đoạt EFL Trophy ở mùa giải 2022-23.
Từ năm 1895 đến năm 1997, câu lạc bộ thi đấu tại Burnden Park, sau khi rời sân nhà ban đầu là Pike's Lane. Kể từ năm 1997, Bolton chơi các trận sân nhà tại sân vận động ban đầu mang tên Sân vận động Reebok, nay là Sân vận động Cộng đồng Toughsheet. Đội bóng đã trải qua 73 mùa giải ở hạng đấu cao nhất mà chưa từng vô địch, nhiều hơn bất kì câu lạc bộ nào khác.
Lịch sử
Lịch sử ban đầu (1877-1929)
Câu lạc bộ được thành lập bởi Mục sư Joseph Farrall Wright, Perpetual curate của nhà thờ Christ Church Bolton, cùng Thomas Ogden, hiệu trưởng của trường giáo hội liền kề, vào năm 1874 với tên gọi Christ Church F.C. Ban đầu đội bóng được điều hành từ chính nhà thờ cùng tên trên đường Deane Road, Bolton, tại vị trí mà nay là nhà máy Innovation của University of Bolton. Câu lạc bộ rời địa điểm này sau một tranh chấp với cha xứ và đổi tên thành Bolton Wanderers vào năm 1877. Tên gọi này được chọn vì trong những năm đầu, đội bóng gặp rất nhiều khó khăn trong việc tìm một sân thi đấu cố định, khi đã phải sử dụng ba địa điểm khác nhau trong bốn năm đầu tồn tại.
Bolton là một trong 12 thành viên sáng lập của Football League, giải đấu được thành lập vào năm 1888. Khi đó, Lancashire là một trong những khu vực mạnh nhất của bóng đá cả nước, với 6 trong số 12 câu lạc bộ sáng lập đến từ בתוך ranh giới của hạt lịch sử Lancashire. Kể từ khi Football League được thành lập, Bolton luôn hiện diện trong hệ thống này, và đã trải qua nhiều thời gian ở hạng đấu cao nhất (Premier League/First Division cũ) hơn là ở ngoài hạng đấu này.

Năm 1894, Bolton lần đầu tiên vào tới chung kết Cúp FA, nhưng thua 4-1 trước Notts County tại Goodison Park. Một thập kỉ sau, đội bóng lại về nhì lần thứ hai, khi thua 1-0 trước kình địch địa phương Manchester City tại Crystal Palace vào ngày 23 tháng 4 năm 1904.
Giai đoạn trước và sau Chiến tranh thế giới thứ nhất là quãng thời gian Bolton đạt phong độ ổn định nhất ở hạng đấu cao nhất nếu xét theo thứ hạng chung cuộc, khi đội bóng chỉ có hai lần đứng ngoài tốp 8 của First Division trong giai đoạn từ 1911-12 đến 1927-28. Trong giai đoạn này, Bolton cân bằng thành tích cao nhất của mình ở giải vô địch quốc gia với hai lần xếp thứ ba, vào các mùa giải 1920-21 và 1924-25; ở lần sau, họ chỉ kém ngôi vô địch đúng 3 điểm (trong thời kì mỗi trận thắng chỉ được tính 2 điểm).
Ngày 28 tháng 4 năm 1923, Bolton giành danh hiệu lớn đầu tiên trong trận chung kết thứ ba của mình, khi đánh bại West Ham United với tỉ số 2-0 trong trận chung kết Cúp FA đầu tiên từng được tổ chức tại Wembley. Trận đấu, nổi tiếng với tên gọi White Horse final, diễn ra trước hơn 127.000 khán giả. Trung phong David Jack của Bolton đã ghi bàn thắng đầu tiên trong lịch sử Sân vận động Wembley. Với nòng cốt là các cầu thủ gắn bó lâu năm như Joe Smith trên hàng công, Ted Vizard và Billy Butler ở hai cánh, cùng Jimmy Seddon nơi hàng thủ, họ trở thành đội bóng thành công nhất tại Cúp FA trong thập niên 1920, khi giành danh hiệu này ba lần. Chiến thắng thứ hai trong thập niên đến ở năm 1926, khi họ đánh bại Manchester City 1-0 trước hơn 91.000 khán giả, và lần thứ ba đến ở năm 1929 khi Portsmouth bị đánh bại 2-0 trước gần 93.000 người hâm mộ.
Năm 1928, câu lạc bộ rơi vào khó khăn tài chính và buộc phải bán David Jack cho Arsenal để gây quĩ. Bất chấp áp lực phải bán cầu thủ, mức phí được thỏa thuận là 10.890 bảng Anh, lập kỉ lục thế giới vào thời điểm đó và cao hơn gấp đôi thương vụ chuyển nhượng đắt giá nhất trước đó.
Giai đoạn ở hạng đấu cao nhất và thành công tại Cúp FA (1929-1958)

Từ năm 1935 đến năm 1964, Bolton có quãng thời gian liên tục góp mặt ở hạng đấu cao nhất – được người hâm mộ xem là thời kì hoàng kim – với điểm nhấn trong thập niên 1950 là Nat Lofthouse. Những năm của Second World War chứng kiến phần lớn cầu thủ của Wanderers tham gia chiến đấu, một điều hiếm thấy trong bóng đá đỉnh cao, bởi các vận động viên thể thao hàng đầu thường được phân công vào các nhiệm vụ huấn luyện thể lực, tránh xa chiến tuyến. Tuy nhiên, 15 cầu thủ chuyên nghiệp của Bolton, dưới sự dẫn dắt của đội trưởng Harry Goslin, đã tình nguyện nhập ngũ vào năm 1939 và gia nhập 53rd (Bolton) Field Regiment, Royal Artillery. Đến cuối chiến tranh, 32 trong số 35 cầu thủ chuyên nghiệp trước chiến tranh của câu lạc bộ đã phục vụ trong lực lượng vũ trang Anh. Người hi sinh duy nhất là Goslin, người khi đó đã lên quân hàm trung úy và thiệt mạng do mảnh đạn ở mặt trận Ý ngay trước dịp Giáng sinh năm 1943. Trung đoàn pháo binh 53rd Bolton đã tham gia Battle of Dunkirk và cũng phục vụ trong các chiến dịch tại Ai Cập, Iraq và Ý. Đáng chú ý, một số binh sĩ này vẫn tiếp tục thi đấu bóng đá tại các chiến trường đó, với tư cách thành viên của đội British XI, đối đầu với nhiều đội bóng chắp vá được tổ chức bởi, trong số những người khác, Vua Farouk của Ai Cập ở Cairo và các lực lượng Ba Lan tại Baghdad.

Ngày 9 tháng 3 năm 1946, sân nhà của câu lạc bộ là nơi xảy ra Burnden Park disaster, vào thời điểm đó là thảm họa tồi tệ nhất trong lịch sử bóng đá Anh. 33 cổ động viên của Bolton Wanderers đã bị giẫm đạp đến chết, và thêm 400 người khác bị thương, trong trận tứ kết lượt về Cúp FA giữa Bolton và Stoke City. Ước tính có khoảng 67.000 khán giả chen chúc vào sân cho trận đấu này, dù những ước tính khác nhau rất nhiều, và thêm 15.000 người nữa bị chặn bên ngoài khi sân vận động đã chật kín. Thảm họa này dẫn tới bản báo cáo chính thức của Moelwyn Hughes, trong đó khuyến nghị phải kiểm soát chặt chẽ hơn quy mô đám đông.
Năm 1953, Bolton góp mặt trong một trong những trận chung kết Cúp FA nổi tiếng nhất mọi thời đại – Stanley Matthews final năm 1953. Bolton thua Blackpool với tỉ số 4-3 sau khi từng dẫn trước 3-1. Blackpool giành chiến thắng nhờ tài năng của Matthews và các bàn thắng của Stan Mortensen.
Bolton Wanderers chưa giành thêm danh hiệu lớn nào kể từ năm 1958, khi hai bàn thắng của Lofthouse giúp họ vượt qua Manchester United trong trận chung kết Cúp FA trước đám đông 100.000 người tại Wembley. Thành tích gần nhất của họ với một danh hiệu lớn kể từ đó là hai lần về nhì tại League Cup, lần đầu vào năm 1995 và lần thứ hai vào năm 2004.
Ít đỉnh cao và nhiều giai đoạn khó khăn (1958-1995)
Dù Bolton đứng thứ tư ở mùa giải ngay sau đó, 20 năm tiếp theo lại là một giai đoạn khô hạn. Câu lạc bộ xuống hạng Second Division ở mùa giải 1963-64, rồi tiếp tục rớt xuống Third Division lần đầu tiên trong lịch sử ở mùa giải 1970-71. Thời gian ở Third Division chỉ kéo dài hai năm trước khi đội bóng thăng hạng với tư cách vô địch ở mùa giải 1972-73. Kì vọng tại Burnden Park dâng cao vào tháng 5 năm 1978 khi Bolton giành chức vô địch Second Division và thăng hạng lên First Division. Tuy nhiên, họ chỉ trụ lại đó trong hai mùa giải trước khi tiếp tục xuống hạng.
Sau khi xuống hạng vào năm 1980, Bolton chiêu mộ tiền đạo tài năng Brian Kidd với hi vọng sớm trở lại First Division. Kidd lập hat-trick trong trận thứ ba cho Bolton, chiến thắng 4-0 trước Newcastle United tại giải vô địch quốc gia, nhưng phần còn lại của mùa giải là một cuộc vật lộn khi Bolton chỉ kết thúc gần nhóm xuống hạng. Đến cuối mùa giải 1981-82, Bolton vẫn chưa tiến gần hơn tới suất thăng hạng và đã mất đi nhiều cầu thủ chủ chốt, trong đó có Peter Reid và Neil Whatmore. Mùa giải tiếp theo, Bolton xuống Third Division sau thất bại 4-1 trước Charlton Athletic ở vòng cuối cùng.
Bất chấp một đội hình mới trẻ trung hơn cùng chiến thắng 8-1 trước Walsall, chiến thắng đậm nhất của Bolton tại giải vô địch quốc gia trong suốt 50 năm, đội bóng vẫn không thể giành quyền thăng hạng ở mùa giải 1983-84 và phải ở lại Third Division thêm ba mùa giải nữa. Năm 1986, Nat Lofthouse được bổ nhiệm làm Chủ tịch của câu lạc bộ bóng đá, vị trí ông nắm giữ cho tới khi qua đời vào ngày 15 tháng 1 năm 2011. Cuối mùa giải 1986-87, Bolton Wanderers rớt xuống Fourth Division lần đầu tiên trong lịch sử, nhưng giành quyền thăng hạng trở lại Third Division ngay trong lần thử đầu tiên. Câu lạc bộ đoạt Sherpa Van Trophy vào năm 1989, đánh bại Torquay United với tỉ số 4-1. Trong mùa giải 1990-91, Bolton bị Southend United vượt lên chiếm vị trí thăng hạng trực tiếp cuối cùng và để thua Tranmere Rovers trong trận chung kết play-off, nhưng đội bóng không thể duy trì đà tiến này và mùa giải tiếp theo chỉ đứng thứ 13.
Đầu thập niên 1990, Bolton tạo dựng danh tiếng là đội bóng thường xuyên gây bất ngờ trước các đối thủ lớn ở đấu trường cúp. Năm 1993, Bolton đánh bại đương kim vô địch Cúp FA Liverpool với tỉ số 2-0 trong trận đá lại vòng Ba tại Anfield, nhờ các bàn thắng của John McGinlay và Andy Walker. Đội bóng cũng vượt qua đối thủ thuộc hạng cao hơn là Wolverhampton Wanderers (2-1) trong năm đó trước khi dừng bước trước Derby County. Bolton cũng giành quyền thăng hạng lên cấp độ thứ hai lần đầu tiên kể từ năm 1983. Năm 1994, Bolton một lần nữa đánh bại đương kim vô địch Cúp FA, lần này là Arsenal, với tỉ số 3-1 sau hiệp phụ trong trận đá lại vòng Bốn, rồi tiến vào tứ kết trước khi bị loại bởi đối thủ địa phương (và khi đó đang thi đấu tại Premiership) Oldham Athletic với thất bại 1-0 trên sân nhà. Bolton cũng vượt qua các đội bóng hạng cao nhất là Everton (3-2) và Aston Villa (1-0) trong năm đó.
Trở lại hạng đấu cao nhất và vươn ra châu Âu (1995-2012)
Bolton giành quyền lên chơi tại Premiership vào năm 1995, nhờ chiến thắng 4-3 trước Reading trong trận chung kết play-off Division One năm 1995. Reading đã vươn lên dẫn trước 2-0 trước khi pha cản phá phạt đền của Keith Branagan ở phút thứ 42 làm thay đổi cục diện trận đấu. Bolton ghi hai bàn muộn để đưa trận đấu vào hiệp phụ, sau đó ghi thêm hai bàn nữa trước khi Reading gỡ lại một bàn danh dự ở cuối trận. Cùng năm đó, Bolton tiến vào chung kết League Cup, nhưng bị Liverpool đánh bại với tỉ số 2-1. Bolton đứng cuối bảng trong gần như toàn bộ chiến dịch Premiership 1995-96 và phải xuống hạng sau khi thua Southampton 1-0 ở trận áp chót.
Câu lạc bộ giành quyền thăng hạng trở lại Premiership ngay trong lần thử đầu tiên, sau một mùa giải mà họ giành được 98 điểm và ghi 100 bàn để lên ngôi vô địch Division One, lần đầu tiên kể từ năm 1978 họ đứng đầu một hạng đấu bất kì. Mùa giải đó cũng đánh dấu việc câu lạc bộ rời Burnden Park để chuyển sang sân Reebok Stadium mới, với trận đấu cuối cùng tại sân cũ là chiến thắng 4-1 trước Charlton Athletic.
Bolton xuống hạng vì kém hiệu số bàn thắng bại vào cuối chiến dịch Premiership 1997-98. Họ kết thúc mùa giải với số điểm bằng Everton, đối thủ mà họ đã chạm trán trong trận đấu chính thức đầu tiên tại Reebok Stadium mới. Trận đấu đó kết thúc với tỉ số 0-0, nhưng việc bàn thắng của Gerry Taggart cho The Whites không được công nhận đồng nghĩa Bolton không có thêm điểm số lẽ ra đủ để giúp họ trụ hạng vào cuối mùa. Mùa giải tiếp theo, họ vào tới chung kết play-off Division One năm 1999 nhưng thua Watford 2-0.
Năm 2000, Bolton vào tới bán kết Cúp FA, Worthington Cup và vòng play-off nhưng lần lượt thua Aston Villa trên chấm luân lưu, thua Tranmere Rovers 4-0 sau hai lượt trận và thua Ipswich Town với tổng tỉ số 7-5 ở các mặt trận tương ứng. Trong mùa giải 2000-01, Bolton thăng hạng trở lại Premiership sau khi đánh bại Preston North End 3-0 trong trận chung kết play-off First Division năm 2001.
Bolton gặp nhiều khó khăn trong hai mùa giải tiếp theo, nhưng vẫn trụ lại ở Premiership. Mùa giải 2001-02 khởi đầu bằng một chiến thắng gây sốc khi họ vùi dập Leicester 5-0 tại Filbert Street. Sau đó họ thắng thêm hai trận nữa, trước Middlesbrough và Liverpool, để lần đầu tiên kể từ năm 1891 vươn lên dẫn đầu bảng xếp hạng hạng đấu cao nhất. Bất chấp chiến thắng 2-1 trên sân khách trước Manchester United, qua đó trở thành đội đầu tiên kể từ khi Premiership ra đời lội ngược dòng để thắng một trận giải vô địch quốc gia tại Old Trafford, Bolton sa sút mạnh ở giữa mùa và cần tới một cú hat-trick của Fredi Bobic vào lưới Ipswich Town để trụ hạng. Dù thua ba trận cuối cùng, vị trí thứ 16 vẫn được giữ vững. Mùa giải 2002-03 bắt đầu tệ hại, và dù có thêm một chiến thắng trên sân Manchester United, họ vẫn đứng cuối bảng cho tới khi đánh bại Leeds United 4-2 tại Elland Road. Dù thiếu sự ổn định, Bolton vẫn giành được các kết quả cần thiết và trụ hạng nhờ chiến thắng 2-1 ở vòng cuối trước Middlesbrough.
Bolton vào chung kết League Cup năm 2004, nhưng thua Middlesbrough 2-1. Tuy nhiên, câu lạc bộ kết thúc mùa giải ở vị trí thứ tám, khi đó là thứ hạng cao nhất của họ trong lịch sử Premiership.
Năm 2005, Bolton kết thúc ở vị trí thứ sáu tại giải vô địch quốc gia, qua đó giành vé dự Cúp UEFA lần đầu tiên trong lịch sử. Mùa giải tiếp theo, họ vào tới vòng 32 đội nhưng bị đội bóng Pháp Marseille loại với tổng tỉ số 2-1. Từ mùa giải 2003-04 đến 2006-07, Bolton có bốn mùa liên tiếp kết thúc trong tốp tám, thành tích ổn định mà khi đó chỉ bị vượt qua bởi tốp bốn truyền thống gồm Chelsea, Manchester United, Liverpool và Arsenal. Về cuối mùa giải 2006-07, huấn luyện viên gắn bó lâu năm Sam Allardyce rời câu lạc bộ, nói rằng ông muốn nghỉ ngơi một thời gian, nhưng không lâu sau đó lại được bổ nhiệm làm huấn luyện viên của Newcastle United. Sau này, Allardyce cho biết sự thiếu tham vọng từ ban lãnh đạo câu lạc bộ là nguyên nhân khiến ông ra đi. Vào tháng 1 năm 2007, ông đã không thành công trong việc tìm kiếm hỗ trợ tài chính để đưa câu lạc bộ hướng tới mục tiêu giành vé dự Champions League.
Mùa giải 2007-08 chứng kiến Bolton trụ hạng với vị trí thứ 16, sự an toàn của họ chỉ được xác nhận ở vòng đấu cuối cùng, sau chuỗi năm trận bất bại cuối mùa, đồng thời đội bóng cũng vào tới vòng 16 đội của Cúp UEFA. Cựu trợ lí huấn luyện viên Sammy Lee thay thế Allardyce ở cương vị huấn luyện viên, nhưng khởi đầu mùa giải tệ hại khiến ông bị thay bằng Gary Megson. Trong hành trình tại châu Âu, Bolton giành được trận hòa bất ngờ 2-2 trước cựu vô địch châu Âu Bayern Munich, đồng thời trở thành đội bóng Anh đầu tiên đánh bại Red Star Belgrade tại Beograd. Họ cũng vượt qua Atlético Madrid theo tổng tỉ số trước khi bị loại bởi Sporting Lisbon.
Bolton phá kỉ lục phí chuyển nhượng của câu lạc bộ khi chiêu mộ Johan Elmander từ Toulouse vào ngày 27 tháng 6 năm 2008, trong một thương vụ được cho là trị giá 8,2 triệu bảng Anh, đồng thời tiền đạo người Na Uy Daniel Braaten chuyển theo chiều ngược lại. Megson bị thay thế giữa mùa giải 2009-10 bởi cựu tiền đạo của Wanderers Owen Coyle, sau khi Megson có mối quan hệ căng thẳng với người hâm mộ. Tại 2010-11 FA Cup, Bolton tiến tới tận bán kết nhưng bị Stoke đánh bại 5-0 tại Wembley, trong một trận đấu được mô tả là "một sự hụt hẫng lớn".
Mùa giải tiếp theo bắt đầu giống như cách mùa trước khép lại, khi đội bóng chỉ có một chiến thắng và sáu thất bại, màn khởi đầu tệ nhất của họ kể từ mùa giải 1902-03, mùa giải mà họ phải xuống hạng. Ngày 17 tháng 3 năm 2012, huấn luyện viên Owen Coyle tới London Chest Hospital cùng Fabrice Muamba, người đã bị ngừng tim khi đang thi đấu với Tottenham Hotspur tại White Hart Lane trong một trận Cúp FA. Muamba ở trong tình trạng nguy kịch suốt nhiều tuần, và Coyle được khen ngợi rộng rãi vì cách ông đại diện cho câu lạc bộ trong giai đoạn đó. Vào ngày 13 tháng 5 năm đó, Bolton xuống hạng khỏi Championship chỉ vì kém một điểm ở vòng đấu cuối sau trận hòa 2-2 với Stoke City.
Trở lại Championship (2012-2018)
Mùa giải Championship 2012-13 khởi đầu không tốt với Bolton, khi đội bóng chỉ thắng ba trong mười trận giải vô địch quốc gia đầu tiên và bị loại ở vòng Hai League Cup sau thất bại trước Crawley Town. Do thành tích kém cỏi khiến đội bóng rơi xuống vị trí thứ 16, Bolton sa thải Coyle vào ngày 9 tháng 10 năm 2012 và thay thế ông bằng Crystal Palace's Dougie Freedman. Họ kết thúc mùa giải ở vị trí thứ bảy, lỡ suất play-off trước Leicester City vì kém hiệu số bàn thắng bại. Mùa giải 2013-14 bắt đầu bằng chuyến làm khách tới Turf Moor, nhằm kỉ niệm 125 năm thành lập Football League. Freedman bị sa thải sau chuỗi kết quả tệ hại ở đầu mùa giải 2014-15; ông được thay bởi cựu huấn luyện viên của Celtic Neil Lennon, người lập tức thắng trận đầu tiên cầm quân với tỉ số 1-0 trên sân khách trước Birmingham.
Vào tháng 12 năm 2015, Bolton, khi đó đang gánh khoản nợ 172,9 triệu bảng Anh, đã nhận được lệnh yêu cầu thanh lí từ HM Revenue and Customs liên quan tới các khoản thuế chưa thanh toán, đồng thời bị cấm chuyển nhượng trong kì chuyển nhượng tháng tiếp theo. Phần lớn khoản nợ này với cựu chủ sở hữu Eddie Davies được xác nhận là đã được xóa vào tháng 3 năm 2018, nhằm hỗ trợ triển vọng bán câu lạc bộ. Sau khi chấm dứt chuỗi 17 trận không thắng, Lennon, người đã bị câu lạc bộ điều tra vì các cáo buộc liên quan tới đời tư, nói rằng câu lạc bộ đã "trải qua địa ngục". Ngày 18 tháng 1 năm 2016, câu lạc bộ tránh được lệnh thanh lí ngay lập tức sau khi vụ việc được hoãn tới ngày 22 tháng 2 để có thêm thời gian hoặc hoàn tất thỏa thuận với một bên mua tiềm năng, hoặc huy động đủ nguồn vốn ngắn hạn từ việc bán tài sản. Câu lạc bộ được cho là nợ HM Revenue and Customs 2,2 triệu bảng Anh. Tình hình tài chính được cải thiện khi đề nghị tiếp quản từ Sports Shield của Dean Holdsworth thành công vào tháng 3 năm 2016. Lennon bị đưa khỏi vị trí của mình trong vài trận cuối mùa, và được thay bằng huấn luyện viên học viện Jimmy Phillips. Ngày 9 tháng 4 năm 2016, Bolton thua Derby County 4-1 trên sân khách, chính thức xuống hạng ba lần đầu tiên kể từ năm 1993.
Dưới quyền tân huấn luyện viên Phil Parkinson, Bolton giành quyền thăng hạng từ League One ngay trong lần đầu tiên, với vị trí á quân. Ngày 14 tháng 9 năm 2017, ban lãnh đạo thông báo rằng lệnh cấm vận đã chấm dứt. Bolton khởi đầu mùa giải đầu tiên trở lại Championship rất tệ, chỉ có được chiến thắng đầu tiên vào tháng 10. Tuy nhiên, phong độ của họ cải thiện ở giữa mùa, và trước vòng đấu cuối cùng Bolton đang nằm trong khu vực xuống hạng, cần một chiến thắng để nuôi hi vọng trụ hạng. Họ đã làm được điều này để kết thúc mùa giải ở vị trí thứ 21, vừa đủ tránh xuống hạng, sau khi lội ngược dòng từ thế bị dẫn 2-1 để thắng 3-2 trên sân nhà trước Nottingham Forest trong mười phút cuối của trận đấu cuối mùa.
Xuống hạng và khủng hoảng tài chính (2018-2019)
Trong suốt mùa giải Championship 2018-19, Bolton phải đối mặt với các khó khăn tài chính. Ngày 12 tháng 9 năm 2018, Bolton đạt được thỏa thuận với chủ nợ chính BluMarble Capital Ltd về một khoản vay chưa thanh toán, qua đó tránh được việc bị đặt vào diện quản trị tài chính và bị EFL trừ điểm. Bolton nhận được lệnh thanh lí vào ngày 27 tháng 9 năm 2018 sau khi không thanh toán cho HM Revenue and Customs. Đây là lần thứ tư câu lạc bộ phải đối mặt với đơn kiến nghị như vậy trong vòng 14 tháng trước đó. Sau khi thương vụ kí hợp đồng chính thức với tiền đạo đang được cho mượn Christian Doidge đổ vỡ, Forest Green Rovers đã khởi kiện liên quan tới khoản thu nhập bị mất. Vào tháng 2 năm 2019, Bolton tiếp tục bị HMRC nộp đơn yêu cầu thanh lí; đơn này sau đó được hoãn tới cuối mùa giải trong khi cuộc tìm kiếm chủ sở hữu mới vẫn tiếp diễn. Trận đấu với Brentford vào ngày 26 tháng 4 bị English Football League hoãn chỉ 16 giờ trước giờ bóng lăn sau khi các cầu thủ Bolton, được Professional Footballers' Association ủng hộ, từ chối ra sân cho tới khi nhận được tiền lương còn nợ; EFL xử thắng cho Brentford. Khách sạn Bolton Whites Hotel, thuộc sở hữu của Ken Anderson, cũng nhận đơn yêu cầu thanh lí vào tháng 3 năm 2019 (khách sạn đóng cửa vào ngày 1 tháng 5 và bước vào diện quản trị tài chính vào ngày 14 tháng 5). Đội bóng xuống League One trong tháng 4 sau khi xếp thứ 23 chung cuộc.
Vào tháng 5 năm 2019, câu lạc bộ bước vào quản trị tài chính do chưa thanh toán khoản thuế 1,2 triệu bảng Anh, và bị phạt trừ 12 điểm cho mùa giải 2019-20. Fildraw (quĩ tín thác của cựu chủ sở hữu Eddie Davies) đã chỉ định các quản trị viên từ công ty xử lí mất khả năng thanh toán David Rubin and Partners. Một tuyên bố ngày 17 tháng 7 từ các cầu thủ Bolton cho biết không ai tại câu lạc bộ được chủ sở hữu Ken Anderson trả lương trong suốt 20 tuần, sân tập không có nước uống đạt chuẩn và cũng không có nước nóng để tắm. Các trận giao hữu trước mùa giải bị hủy do Bolton không thể đảm bảo việc tung ra một đội hình đủ sức cạnh tranh.
Anderson không thể tìm được người mua trước khi mùa giải khởi tranh, và Bolton bước vào trận mở màn League One ngày 3 tháng 8 trên sân của Wycombe Wanderers với chỉ ba cầu thủ giàu kinh nghiệm ở đội một còn hợp đồng, và thua 2-0. Một tuần sau, Bolton sử dụng đội hình trẻ nhất trong lịch sử, với độ tuổi trung bình là 19, trong trận hòa không bàn thắng trên sân nhà trước Coventry City. Huấn luyện viên Phil Parkinson bày tỏ lo ngại về phúc lợi của các cầu thủ trẻ đã được sử dụng trong tất cả các trận đấu của Bolton, dẫn tới việc Bolton hoãn trận gặp Doncaster Rovers vào ngày 20 tháng 8 nhưng không thông báo cho cả Doncaster lẫn EFL. Parkinson và trợ lí Steve Parkin từ chức vào ngày hôm sau, và huấn luyện viên học viện Jimmy Phillips tạm quyền. Ngày 26 tháng 8, có thông báo rằng thương vụ tiếp quản bởi Football Ventures đã đổ vỡ chỉ một ngày trước hạn chót do EFL đặt ra, đẩy câu lạc bộ đứng trước nguy cơ bị liquidation giải thể. Sau khi Bolton không đáp ứng được hạn chót đó, việc đình chỉ thông báo rút khỏi EFL của họ bị gỡ bỏ; tuy nhiên, câu lạc bộ không bị khai trừ ngay lập tức khỏi EFL – họ được gia hạn tới ngày 12 tháng 9 năm 2019 để đáp ứng mọi yêu cầu còn tồn đọng trong chính sách mất khả năng thanh toán của giải đấu.
Dưới quyền chủ sở hữu mới (2019-)
Ngày 28 tháng 8, Bolton thông báo rằng việc bán câu lạc bộ cho Football Ventures (Whites) Limited đã hoàn tất, với quản trị viên gửi lời tri ân tới Quĩ Eddie Davies cùng đội ngũ pháp lí của họ, đồng thời chỉ trích Ken Anderson vì đã "lợi dụng vị trí chủ nợ có bảo đảm của mình để cản trở và phá hỏng mọi thỏa thuận không mang lại lợi ích cho ông ta hoặc không phù hợp với mục đích của ông ta". Vài ngày sau, Keith Hill được bổ nhiệm làm huấn luyện viên mới của câu lạc bộ. Ông kí hợp đồng với chín cầu thủ trước khi thị trường chuyển nhượng đóng cửa, và chiến thắng đầu tiên của ông đến vào ngày 22 tháng 10, với tỉ số 2-0 trước Bristol Rovers, cũng là chiến thắng đầu tiên của Bolton sau 22 trận.
Ngày 21 tháng 11 năm 2019, Bolton bị trừ năm điểm treo trong 18 tháng và phạt 70.000 bảng Anh, trong đó một nửa cũng bị treo trong 18 tháng, do không thi đấu hai trận (gặp Brentford và Doncaster). Số điểm này sẽ không bị trừ nếu Bolton thi đấu đầy đủ mọi trận trong khoảng thời gian 18 tháng đó. Đơn kháng cáo của EFL đối với án phạt mà họ cho là "quá nhẹ" đã bị một hội đồng trọng tài bác bỏ vào tháng 1 năm 2020. Ngày 9 tháng 6 năm 2020, EFL League One quyết định kết thúc sớm mùa giải 2019-20 do đại dịch COVID-19, khiến Bolton Wanderers, đội đứng cuối bảng, rơi xuống hạng Tư của bóng đá Anh lần đầu tiên kể từ năm 1988 và mới chỉ là lần thứ hai trong lịch sử. Sau khi xuống hạng, câu lạc bộ thông báo rằng Keith Hill và trợ lí David Flitcroft sẽ rời đội bóng khi hợp đồng của họ hết hạn vào cuối tháng 6. Barrow manager Ian Evatt được bổ nhiệm thay thế Hill vào ngày 1 tháng 7 năm 2020. Dù chỉ đứng thứ 17 sau 24 trận, Bolton đã tạo nên cuộc lội ngược dòng ấn tượng dưới thời Evatt. Họ khép lại mùa giải League Two 2020-21 ở vị trí thứ ba sau chiến thắng 4-1 trước Crawley Town ở vòng cuối – đủ để giành quyền thăng hạng trực tiếp lên League One – và đầu mùa giải 2021-22 đã giải quyết các khoản nợ với những chủ nợ không có bảo đảm để loại bỏ nguy cơ bị trừ 15 điểm.
Vào tháng 1 năm 2022, có xác nhận rằng câu lạc bộ đã nhận được một khoản vay khẩn cấp từ The Future Fund, một chương trình hỗ trợ tài chính được thiết lập trong thời kì COVID-19 pandemic. Khoản vay này sau đó được chuyển đổi thành cổ phần của câu lạc bộ, với khoảng 8% cổ phần hiện thuộc sở hữu của British Business Bank, một ngân hàng phát triển kinh tế do HM Government xây dựng và điều hành. Bolton kết thúc mùa giải ở vị trí thứ chín.
Ngày 2 tháng 4 năm 2023, Bolton giành chiến thắng 4-0 trước Plymouth Argyle trong 2023 EFL Trophy final. Bolton kết thúc mùa giải ở vị trí thứ năm và giành quyền vào vòng play-off, nhưng để thua Barnsley với tổng tỉ số 2-1. Mùa giải tiếp theo, Evatt đưa Wanderers tới vị trí thứ ba, lỡ suất thăng hạng trực tiếp vào tay Derby County sau trận hòa 3-3 trên sân của Peterborough ở vòng cuối cùng của mùa giải. Bolton lại gặp Barnsley ở bán kết play-off, và lần này Bolton giành chiến thắng với tổng tỉ số 5-4 để vào 2024 EFL League One play-off final ngày 18 tháng 5, nơi họ thua Oxford United 2-0. Tuy nhiên, Bolton gặp nhiều khó khăn trong mùa giải 2024-25, và Evatt rời câu lạc bộ vào tháng 1 năm 2025, được thay thế bởi Steven Schumacher.
Schumacher tiếp quản vị trí từ huấn luyện viên tạm quyền Julian Darby, người đã thắng cả hai trận duy nhất của mình khi phụ trách đội bóng. Trận đầu tiên của Schumacher trên cương vị huấn luyện viên Bolton diễn ra vào ngày 1 tháng 2 năm 2025 và kết thúc với thất bại 1-0 trên sân của Reading. Schumacher tiếp tục dẫn dắt phần còn lại của một chiến dịch 2024-25 đầy biến động và thất vọng đối với Bolton, trong đó điểm nhấn lớn nhất là bàn thắng ở phút bù giờ của trung vệ Chris Forino giúp đội thắng 1-0 trên sân đối thủ địa phương Wigan vào ngày 1 tháng 4 năm 2025, chấm dứt 10 năm chờ đợi để Bolton thắng derby.
Màu sắc và huy hiệu
Màu áo sân nhà của Bolton Wanderers là áo trắng với các chi tiết viền xanh hải quân và đỏ, theo truyền thống được mặc cùng quần xanh hải quân và tất trắng. Bộ trang phục sân khách của họ đã thay đổi qua nhiều năm, trong đó các bộ màu xanh hải quân và màu vàng là phổ biến và quen thuộc nhất. Bolton không phải lúc nào cũng mặc áo trắng; vào năm 1884 họ từng mặc áo trắng chấm đỏ, từ đó xuất hiện biệt danh ban đầu của câu lạc bộ là "The Spots". Chiếc quần xanh hải quân truyền thống bị loại bỏ vào năm 2003 để nhường chỗ cho bộ trang phục toàn trắng, nhưng đã quay trở lại vào năm 2008. Trước đó, câu lạc bộ cũng từng thử nghiệm bộ đồ toàn trắng trong thập niên 1970.
Huy hiệu của câu lạc bộ Bolton Wanderers gồm các chữ cái viết tắt của tên đội bóng được cách điệu thành hình quả bóng, phía dưới là một dải băng đỏ và hoa hồng Lancashire. Huy hiệu hiện tại là phiên bản tái thiết kế từ mẫu huy hiệu năm 1975; mẫu đó từng bị thay thế vào năm 2001 bằng một huy hiệu vẫn giữ các chữ cái quen thuộc nhưng gây tranh cãi khi thay dải băng và hoa hồng bằng các dải ruy băng xanh và đỏ. Thiết kế mới được người hâm mộ đón nhận khi bông hồng đỏ trở lại trên huy hiệu, đồng thời những người từng cho rằng các dải ruy băng là lựa chọn không phù hợp cũng tỏ ra hài lòng hơn. Huy hiệu nguyên thủy của câu lạc bộ là huy hiệu thị trấn Bolton, đặc điểm nổi bật trong đó là mô-típ Elephant and Castle cùng khẩu hiệu của thị trấn – Supera Moras, mang nghĩa "Vượt qua trì hoãn". Chi tiết này đã được đưa trở lại phía sau một số mẫu áo đấu gần đây của câu lạc bộ và được một số người xem là một điểm nhấn đẹp.
Biệt danh "The Trotters" của câu lạc bộ có nhiều cách giải thích khác nhau; có thể đơn giản là một biến thể của "Wanderers", có thể là một từ địa phương cổ chỉ người thích đùa nghịch, hoặc cũng có thể bắt nguồn từ việc một trong những sân bóng mà câu lạc bộ dùng trước khi ổn định tại Pikes Lane nằm cạnh một trại lợn, khiến cầu thủ phải "trot" băng qua những chuồng lợn để nhặt bóng nếu bóng bay qua hàng rào.
Sân vận động

Khi câu lạc bộ mới được thành lập, Christ Church tồn tại trong tình trạng du mục, thi đấu tại nhiều địa điểm khác nhau trong khu vực. Đội bóng, khi đó đã đổi tên thành Bolton Wanderers, bắt đầu chơi thường xuyên tại Pike's Lane vào năm 1881. Sau khi chi 150 bảng Anh để cải thiện mặt sân, giá vé mùa là một guinea. Họ thi đấu tại đây trong 14 năm cho tới khi hợp đồng thuê hết hạn và chuyển sang Burnden Park.
Nằm tại khu vực Burnden của Bolton, cách trung tâm thị trấn khoảng một dặm, sân bóng này là sân nhà của đội bóng thị trấn trong suốt 102 năm. Vào thời kì cực thịnh, Burnden Park có thể chứa tới 70.000 khán giả nhưng con số này giảm mạnh trong 20 năm cuối cùng của sân. Một phần khán đài The Embankment đã được bán vào năm 1986 để nhường chỗ cho siêu thị Normid mới. Khi đó, Bolton đang ở tình thế tài chính rất tồi tệ và vật lộn tại Third Division của Football League, nên nhu cầu mua vé thấp, và việc mất đi một phần sân đem lại giá trị kinh tế đáng kể cho các giám đốc của Bolton.
Đến năm 1992, các giám đốc của câu lạc bộ quyết định rằng sẽ rất khó để cải tạo Burnden Park thành một sân toàn ghế ngồi phù hợp với tham vọng của Bolton, do Taylor Report yêu cầu tất cả các câu lạc bộ thuộc hạng Nhất và hạng Hai phải thực hiện như vậy. Một quyết định được đưa ra là xây dựng một sân vận động ngoài trung tâm tại thị trấn Horwich, với địa điểm cuối cùng được chọn nằm cách trung tâm Bolton 5 dặm về phía tây. Sân vận động này khai trương vào tháng 8 năm 1997, là một sân vận động toàn ghế ngồi hiện đại với sức chứa khoảng 29.000 chỗ. Để tưởng nhớ sân bóng cũ của câu lạc bộ, sân được xây dựng trên tuyến đường mang tên "Burnden Way". Sân có bốn khán đài, dù hàng ghế tầng dưới tạo thành một vành đai liên tục. Ban đầu sân mang tên Reebok Stadium, theo tên nhà tài trợ lâu năm của đội bóng là Reebok. Điều này lúc đầu không được nhiều người hâm mộ ưa thích, vì họ cho rằng cái tên quá thiếu bản sắc và nhấn mạnh quá nhiều vào yếu tố tài chính. Sự phản đối ấy giảm đi đáng kể sau khi sân được xây dựng. Vào tháng 4 năm 2014, sân được đổi tên theo một thỏa thuận bốn năm với nhà tài trợ mới là hãng đồ thể thao Macron. Khi thỏa thuận này kết thúc vào tháng 8 năm 2018, sân lại được đổi tên, lần này thành University of Bolton Stadium. Năm 2023, một hợp đồng đặt tên sân mới mang tính kỉ lục đã được công bố với Toughsheet, nhà sản xuất vật liệu xây dựng tái chế có trụ sở tại Bolton, khiến sân vận động được đổi tên thành Toughsheet Community Stadium.
Năm 2014, câu lạc bộ thành lập Bolton Wanderers Free School tại sân vận động, một cơ sở sixth form cung cấp các khóa học thể thao và lĩnh vực liên quan cho thanh thiếu niên từ 16 đến 19 tuổi. Tuy nhiên, trường này sau đó đã đóng cửa vào năm 2017 do số lượng học sinh thấp, khiến nó bị xem là "không khả thi về mặt tài chính".
Kình địch và người hâm mộ
Bolton Wanderers Supporters' Association (BWSA) là hội cổ động viên chính thức của Bolton Wanderers Football Club. Hội cổ động viên này được thành lập vào năm 1992 theo sáng kiến của một người hâm mộ tên Peter Entwistle. Cuối năm đó, ban giám đốc câu lạc bộ bóng đá, sau khi hài lòng rằng hội đã chứng tỏ được sự tổ chức và trách nhiệm, đã chính thức công nhận Bolton Wanderers Supporters' Association là tổ chức cổ động viên của câu lạc bộ.
Năm 1997, không lâu sau khi chuyển từ Burnden Park sang Reebok Stadium, BWSA đã chấp nhận lời mời từ câu lạc bộ bóng đá để tổ chức các cuộc họp hằng tháng của mình tại sân mới. Toughsheet Community Stadium kể từ đó vẫn tiếp tục là địa điểm của họ. Trong năm 2000, hội đã mở rộng đáng kể khi lời mời liên kết được chấp nhận bởi các nhóm cổ động viên Bolton Wanderers ở những vùng khác của nước Anh, cũng như bởi các nhóm trên khắp thế giới. Tất cả những nhóm ở nước ngoài này đã tham gia để trở thành những bộ phận độc lập nhưng gắn bó trong đại gia đình cổ động viên chính thức của Bolton Wanderers. Các yêu cầu xin quy chế liên kết vẫn tiếp tục được gửi tới thường xuyên từ những nơi khác nhau trên thế giới, nơi các cổ động viên Wanderers tụ họp.
Về mặt lịch sử, đối thủ truyền thống của Bolton là láng giềng gần Bury. Câu lạc bộ cũng có các mối kình địch truyền thống với những đội bóng cùng vùng Lancashire là Blackburn Rovers và Burnley, do cả hai đội chỉ cách Bolton chưa tới 20 dặm và đều là những thành viên sáng lập của the Football League.
Mối kình địch giữa Wigan Athletic, Bury và Burnley với Bolton kéo dài từ thập niên 1980, khi họ cùng thi đấu với Bolton tại Third Division khi đó. Đối thủ lớn nhất của Bolton là Manchester United, hai đội đã là kình địch của nhau từ sau Chung kết Cúp FA 1958, trận mà Bolton thắng 2-0. Mối kình địch với Blackburn Rovers và Tranmere Rovers bắt nguồn từ thập niên 1990, khi Tranmere đánh bại Bolton trong 1991 Football League Third Division play-off final và khi Bolton thắng Blackburn 2-1 ở mùa giải 1995-96 để giành chiến thắng đầu tiên của họ tại Premier League.
Mối kình địch giữa Bolton và Tranmere trở nên gay gắt hơn vào vòng đấu cuối cùng của mùa giải 1996-97 tại First Division, khi Bolton, đội đang dẫn đầu bảng xếp hạng và rất muốn trở thành đội đầu tiên trong bóng đá Anh kết thúc một mùa giải với 100 điểm và 100 bàn thắng, phải làm khách trước Tranmere, đội đang ở giữa bảng xếp hạng và không còn mục tiêu nào ngoài sự kình địch đang gia tăng giữa hai bên. Trận đấu tại Prenton Park chứng kiến bàn gỡ hòa ở thời gian bù giờ của Lee Jones cho Tranmere trong trận hòa 2-2, khiến Bolton lỡ mốc 100 điểm, để lại sự thất vọng cho huấn luyện viên Colin Todd. Hai bàn thắng cho mỗi đội giúp Tranmere kết thúc mùa giải ở vị trí thứ 11, nhưng vẫn đủ để Bolton thăng hạng trở lại Premier League với tư cách vô địch Division 1.
Năm 2020, một cuộc thăm dò đã được thực hiện để xem người hâm mộ của mỗi câu lạc bộ trong hệ thống 92 đội coi những đội nào là đối thủ của mình. Người hâm mộ Bolton khi đó đã bầu chọn Manchester United, Blackburn, Wigan, Bury và Oldham. Bolton cũng nhận được phiếu bầu từ tất cả các đội kể trên, ngoại trừ Manchester United; ngoài ra Blackpool, Burnley, Preston và Tranmere cũng bầu chọn Bolton trong danh sách các đối thủ của họ.
Quyền sở hữu và tài chính
Công ti mẹ của Bolton Wanderers F.C. là Burnden Leisure Ltd, một công ti trách nhiệm hữu hạn tư nhân theo cổ phần. Burnden Leisure trước đây là một công ti đại chúng được giao dịch trên thị trường quốc tế AIM cho tới khi tự nguyện hủy niêm yết vào tháng 5 năm 2003 sau khi Eddie Davies tiếp quản. Bản thân câu lạc bộ thuộc sở hữu 100% của Burnden Leisure; doanh nhân Davies nắm giữ 94,5% cổ phần, còn phần còn lại thuộc về hơn 6.000 cổ đông nhỏ, mỗi người nắm dưới 0,1%. Sau khi Bolton rời Premier League, Davies rút khoản đầu tư của mình khỏi câu lạc bộ. Điều này dẫn tới số nợ công bố gần 200 triệu bảng Anh và đẩy đội bóng tới rất gần nguy cơ bị thanh lí vì các khoản thuế chưa thanh toán cho HMRC. Như một cử chỉ thiện chí và cũng là động lực để bán câu lạc bộ, Davies hứa sẽ xóa hơn 125 triệu bảng nợ mà đội bóng còn nợ ông khi câu lạc bộ được bán đi, qua đó xóa bỏ một phần đáng kể gánh nợ của câu lạc bộ.
Vào tháng 3 năm 2016, Sports Shield, một tập đoàn do Dean Holdsworth đứng đầu, đã mua lại lượng cổ phần chi phối của Davies; một năm sau, phần sở hữu của Holdsworth trong Sports Shield được Ken Anderson mua lại. Dưới thời Anderson, các khó khăn tài chính tiếp tục bám theo câu lạc bộ, với các cuộc đình công của cầu thủ, thêm những lệnh yêu cầu thanh lí và các tranh chấp tài chính với những chủ nợ khác. Tất cả culminated với việc câu lạc bộ (Burnden Leisure Ltd) bước vào diện quản trị tài chính vào tháng 5 năm 2019, và khi tương lai quyền sở hữu vẫn chưa được giải quyết, đội bóng bị đe dọa khai trừ khỏi EFL vào tháng 8 năm 2019. Ngày 28 tháng 8, câu lạc bộ được bán cho Football Ventures (Whites) Ltd bất chấp sự phản đối từ Ken Anderson.
Vào tháng 1 năm 2022, có xác nhận rằng câu lạc bộ đã nhận được một khoản vay khẩn cấp từ The Future Fund, một chương trình hỗ trợ tài chính được thiết lập trong thời kì COVID-19 pandemic. Khoản vay này sau đó được chuyển thành cổ phần của câu lạc bộ, với khoảng 8% cổ phần hiện thuộc sở hữu của British Business Bank, một ngân hàng phát triển kinh tế được thành lập và vận hành bởi HM Government.
Tài trợ
Bolton Wanderers có mối quan hệ hợp tác lâu đời với công ti đồ thể thao Reebok, vốn được thành lập tại chính thị trấn này. Từ năm 1997 đến năm 2009, sự hợp tác đó bao gồm tài trợ áo đấu, sản xuất trang phục thi đấu và quyền đặt tên sân vận động. Hai thỏa thuận kết hợp về tài trợ áo đấu (1990-2009) và sản xuất trang phục thi đấu (1993-2012) kéo dài suốt 22 năm là mối quan hệ trang phục thi đấu dài nhất trong lịch sử bóng đá Anh. Quyền đặt tên sân vận động thuộc về Reebok từ khi sân mở cửa vào năm 1997 cho tới năm 2014.
Nhà sản xuất trang phục thi đấu của Bolton từ mùa giải 2014-15 chuyển sang thương hiệu đồ thể thao Ý Macron, đồng thời Macron cũng trở thành nhà tài trợ tên sân trong bốn năm. Vào tháng 8 năm 2018, quyền đặt tên sân được chuyển cho University of Bolton theo một thỏa thuận không được tiết lộ chi tiết. Từ ngày 1 tháng 7 năm 2023, sân mang tên Toughsheet Community Stadium.
Đội hình hiện tại
- Tính đến 13 tháng 3 năm 2026
Ghi chú: Quốc kỳ chỉ đội tuyển quốc gia được xác định rõ trong điều lệ tư cách FIFA. Các cầu thủ có thể giữ hơn một quốc tịch ngoài FIFA.
|
|
Đội B của Bolton
- Tính đến 30 tháng 1 năm 2026
Ghi chú: Quốc kỳ chỉ đội tuyển quốc gia được xác định rõ trong điều lệ tư cách FIFA. Các cầu thủ có thể giữ hơn một quốc tịch ngoài FIFA.
|
|
Được cho mượn
Ghi chú: Quốc kỳ chỉ đội tuyển quốc gia được xác định rõ trong điều lệ tư cách FIFA. Các cầu thủ có thể giữ hơn một quốc tịch ngoài FIFA.
|
|
Ban điều hành câu lạc bộ
Ban quản lí Bolton Wanderers Football & Athletic Co
| Vai trò | Tên |
|---|---|
| Chủ tịch | Sharon Brittan |
| Giám đốc thể thao | Fergal Harkin |
| Trưởng bộ phận tuyển trạch | Jimmy Dickinson |
| Huấn luyện viên trưởng | Steven Schumacher |
| Trợ lí huấn luyện viên trưởng | Richie Kyle |
| Trợ lí huấn luyện viên | Mark Hughes |
| Trưởng bộ phận thủ môn | Owain Fôn Williams |
| Huấn luyện viên trưởng đội B | Andy Taylor |
| Huấn luyện viên đội B | Andrew Tutte |
| Trưởng học viện | Dave Gardiner |
| Huấn luyện viên U-18 | Julian Darby |
| Huấn luyện viên thủ môn học viện | Andy Fairman |
| Trưởng bộ phận vật lí trị liệu | Matt Barrass |
| Các chuyên viên vật lí trị liệu học viện | Alice Pier Samantha Lovett Oliver Howard Michael Eachus Oliver Howard Rebecca Pitts |
| Trưởng bộ phận khoa học thể thao | Paul Walsh |
| Các huấn luyện viên thể lực đội một | Jack Inman Matt Pelham |
| Chuyên viên trị liệu thể thao | Matt Donnelly |
| Quản lí trang phục và thiết bị | Phil Newham |
| Trợ lí quản lí trang phục và thiết bị | Ciaran Marland |
| Các chuyên viên phân tích đội một | Richard Bredice Kevin Mulligan |
| Chuyên viên phân tích học viện | Matt Stephens |
Danh hiệu
Giải vô địch
- Second Division / First Division (cấp độ 2)
- Third Division / Football League Second Division / League One (cấp độ 3)
- Fourth Division / League Two (cấp độ 4)
Cúp
- Cúp FA
- Football League Cup
- FA Charity Shield
- Vô địch: 1958
- Associate Members' Cup / EFL Trophy
- Football League War Cup
- Vô địch: 1945
Tham khảo
Liên kết ngoài
- Website chính thức

- Bolton Wanderers F.C. trên BBC Sport: Tin tức câu lạc bộ – Kết quả gần đây – Lịch thi đấu sắp tới (bằng tiếng Anh)