Quay lại
Micah Mbick

Micah Mbick

Forward

Quốc tịch Flag England
Tuổi 19
Chiều cao N/A
Cân nặng N/A

Câu lạc bộ hiện tại

Logo

Charlton Athletic

Clubhouse

Thông tin chi tiết (Wikipedia)

Colchester United
Huy hiệu Colchester United FC
Tên đầy đủCâu lạc bộ bóng đá Colchester United
Biệt danhThe U's
Thành lậptháng 3 năm 1937; 89 năm trước (1937-03)
SânSân vận động Cộng đồng Colchester
Sức chứa10.105
Chủ tịch điều hànhRobbie Cowling
Huấn luyện viên trưởngDanny Cowley
Giải đấuLeague Two
2025–26League Two, hạng 12 trên 24
Websitewww.cu-fc.com
Mùa giải hiện nay

Câu lạc bộ bóng đá Colchester United (tiếng Anh: Colchester United Football Club) là một câu lạc bộ bóng đá chuyên nghiệp có trụ sở tại thành phố Colchester, Essex, Anh. Đội bóng thi đấu tại League Two, hạng đấu cao thứ tư của Hệ thống giải bóng đá Anh.

Được thành lập vào năm 1937, câu lạc bộ trải qua những năm đầu thi đấu tại Southern Football League trước khi được bầu vào Football League năm 1950. Trong giai đoạn từ năm 1950 đến năm 1990, Colchester luân phiên thi đấu giữa Third DivisionFourth Division, quãng thời gian mà họ tạo nên một trong những kết quả đáng nhớ nhất lịch sử khi đánh bại đội Leeds United của Don Revie với tỉ số 3-2 tại vòng Năm Cúp FA năm 1971.

Colchester United xuống hạng khỏi Football Conference vào năm 1990 sau giai đoạn sa sút cuối thập niên 1980, nhưng đã vô địch Conference ở mùa giải 1991-92 để nhanh chóng trở lại Football League. Họ giành quyền thăng hạng lên Second Division vào năm 1998 sau chiến thắng 1-0 trước Torquay United trong trận chung kết play-off. Câu lạc bộ một lần nữa thăng hạng vào năm 2006, sau khi cán đích ở vị trí thứ hai tại League One. Ở mùa giải tiếp theo, họ đạt thứ hạng cao nhất lịch sử tại giải vô địch quốc gia, kết thúc ở vị trí thứ 10 tại Championship, xếp trên các đối thủ vùng East AngliaIpswich Town, Norwich City và cả đối thủ cùng hạt Essex là Southend United, dù có lượng khán giả thấp nhất giải. Câu lạc bộ trở lại League One năm 2008 sau khi xuống hạng từ Championship, rồi rơi xuống cấp độ thứ tư lần đầu tiên sau 18 năm vào năm 2016.

Colchester United thi đấu các trận sân nhà tại Sân vận động Cộng đồng Colchester ở Colchester. Đội bóng chuyển tới sân này vào năm 2008 sau khi rời Layer Road, sân nhà của họ trong suốt 71 năm.

Lịch sử

Biểu đồ vị trí của Colchester United tại Football League.

Cho tới năm 1937, Colchester Town là đội bóng chính của Colchester và là đơn vị thuê đầu tiên của Layer Road. Colchester Town gia nhập Eastern Counties League vào năm 1935, nhưng thành tích nghèo nàn của họ tại giải đấu này khiến các cổ động viên tin rằng đội bóng cần chuyển sang chuyên nghiệp, giống như Ipswich Town gần đó. Khi các quan chức câu lạc bộ phản đối ý tưởng chuyển sang chuyên nghiệp, một câu lạc bộ chuyên nghiệp mới đã được thành lập vào tháng 3 năm 1937, mang tên Colchester United, và cũng sẽ thi đấu tại Layer Road. United gia nhập Southern Football League trong bối cảnh lượng khán giả tới xem Colchester Town ngày càng giảm. Tháng 12 năm 1937, Colchester United thành lập đội dự bị và chiêu mộ nhiều cầu thủ của Town. Hệ quả là, cùng với khoản nợ 300 bảng Anh chồng chất, Colchester Town giải thể ngay trong tháng đó.

Câu lạc bộ vô địch Southern League ở mùa giải 1938-39, ngay trước khi Chiến tranh thế giới thứ hai nổ ra. Sau chiến tranh, ở mùa giải 1947-48, U's có một trong những hành trình đáng chú ý nhất của một đội ngoài hệ thống chuyên nghiệp tại Cúp FA, lần lượt đánh bại các đội ngoài hệ thống chuyên nghiệp khác là Banbury Spencer ở vòng Một, rồi vượt qua các đội Football League là Wrexham, Huddersfield TownBradford Park Avenue. Cuối cùng họ dừng bước trước Blackpool ở vòng Năm. Thành tích này giúp họ có vị thế tốt trong việc được bầu vào Football League.

Colchester United được bầu vào Football League năm 1950 sau khi giành chức vô địch Southern League Cup lần thứ hai và kết thúc mùa giải 1949-50 ở vị trí á quân sau Merthyr Tydfil chỉ vì trung bình bàn thắng. Họ trải qua mười một năm tại Third Division SouthThird Division sau khi giải đấu được tái cơ cấu, với thành tích tốt nhất là vị trí thứ ba ở mùa giải 1956-57, chỉ kém các đối thủ là Ipswich TownTorquay United đúng một điểm.

Câu lạc bộ phải nhận lần xuống hạng đầu tiên vào năm 1961 khi đứng thứ 23 tại Third Division, nhưng không phải chờ lâu để có lần thăng hạng đầu tiên tại Football League, khi chỉ mất đúng một mùa giải ở Fourth Division trước khi kết thúc ở vị trí á quân sau Millwall với khoảng cách đúng một điểm. Xu hướng này tiếp diễn trong hai thập niên kế tiếp, khi họ xuống Fourth Division vào năm 1965 và thăng hạng lên Third Division ở năm 1966, rồi lại xuống hạng ở năm 1968 và tiếp tục thăng hạng ở năm 1974, xuống hạng ở năm 1976 và lại thăng hạng ở năm 1977, trước khi phải nhận thêm một lần rơi xuống Fourth Division ở năm 1981.

Trong thời gian này, câu lạc bộ đã có một trong những hành trình đáng nhớ nhất tại Cúp FA, khi huấn luyện viên Dick Graham đưa đội hình già nua của mình tiến tới tứ kết mùa giải 1970-71, sau khi lần lượt loại các đội ngoài hệ thống chuyên nghiệp và giải hạng dưới là Ringmer, Cambridge United, BarnetRochdale sau một trận đá lại. Do lá thăm vòng tiếp theo đã được thực hiện trước trận đá lại với Rochdale, U's biết rằng nếu đi tiếp họ sẽ được đá sân nhà với đội hạng Nhất Leeds United, và họ đã dễ dàng đánh bại Dale 5-0. Trong trận gặp Leeds, U's vươn lên dẫn trước 3-0 đầy chưa từng có trước 16.000 cổ động viên tại Layer Road, với hai bàn thắng của Ray Crawford và một bàn của Dave Simmons. Leeds chỉ gỡ lại được hai bàn, còn Colchester giữ vững chiến thắng nổi tiếng 3-2. Sau đó, câu lạc bộ gặp Everton tại tứ kết nhưng thua 0-5 trước 53.028 khán giả tại Goodison Park.

Những khó khăn tài chính cùng một số thay đổi ở cấp ban lãnh đạo vào giữa thập niên 1980 đã khiến đội bóng trượt dần về nửa dưới bảng xếp hạng Fourth Division và lượng khán giả cũng giảm mạnh. Dù từng có một giai đoạn cải thiện ngắn dưới thời cựu huấn luyện viên RangersJock Wallace, United vẫn bị rớt khỏi Football League lần đầu tiên kể từ khi được bầu vào giải.

Cựu huấn luyện viên Colchester United Roy McDonough, người đã đưa câu lạc bộ tới chức vô địch Conference năm 1992.

Bất chấp việc xuống hạng, U's vẫn duy trì quy chế câu lạc bộ chuyên nghiệp toàn thời gian khi thi đấu tại Football Conference, do họ đã bán sân Layer Road cho Hội đồng Colchester Borough để thanh toán các khoản nợ của câu lạc bộ. Câu lạc bộ kết thúc mùa giải đầu tiên ngoài Football League ở vị trí á quân sau Barnet, nhưng dưới sự dẫn dắt của cầu thủ kiêm huấn luyện viên Roy McDonough, U's đã vô địch giải đấu ở mùa tiếp theo nhờ hơn đối thủ kình địch Wycombe Wanderers về hiệu số. Không chỉ trở lại League football ngay lập tức, câu lạc bộ còn giành FA Trophynăm 1992.

Câu lạc bộ có một mùa giải 1995-96 thành công khi lọt vào Football League play-offs, nhưng bị Plymouth Argyle loại ở bán kết. Colchester suýt chút nữa lọt vào play-off ở mùa giải 1996-97 nhưng vẫn vào tới trận chung kết Football League Trophy tại Wembley. U's hòa 0-0 với Carlisle United nhưng thua 3-4 trên loạt sút luân lưu. Tuy nhiên, ở mùa giải tiếp theo, Colchester đã giành quyền thăng hạng thông qua trận chung kết play-off Third Division với chiến thắng 1-0 trước Torquay United tại Wembley.

Cựu huấn luyện viên Colchester United Phil Parkinson, người đã đưa câu lạc bộ lên Championship lần đầu tiên trong lịch sử.

Colchester giữ vững vị trí của mình tại cấp độ thứ ba của bóng đá Anh trong một số mùa giải, trước khi đạt thành tích cao nhất tại giải vô địch quốc gia vào thời điểm đó là vị trí thứ hai, chỉ sau đối thủ cùng hạt Essex là Southend Unitedmùa giải 2005-06. Dưới sự dẫn dắt của Phil Parkinson, U's thăng hạng lên cấp độ thứ hai lần đầu tiên trong lịch sử. Tuy nhiên, khi Parkinson ra đi để nắm quyền tại Hull City, trợ lí của ông là Geraint Williams được giao nhiệm vụ đầy khó khăn là đưa Colchester bước vào mùa giải đầu tiên tại Championship. Ông đã dẫn dắt đội bóng kết thúc ở vị trí thứ 10, xếp trên các đối thủ vùng East Anglia là Ipswich Town, Norwich City và đối thủ cùng hạt Essex là Southend United, đồng thời lần đầu tiên mang về danh hiệu Pride of Anglia trong lịch sử câu lạc bộ. Tuy nhiên, đà hưng phấn đó không được duy trì ở mùa giải Championship thứ hai, khi họ kết thúc ở vị trí cuối bảng và bị xuống hạng trở lại League One.

Trong mùa giải Championship thứ hai của câu lạc bộ, Layer Road tổ chức trận đấu cuối cùng vào ngày 26 tháng 4 năm 2008, khi U's để thua Stoke City 0-1. Sau đó, đội bóng chuyển tới sân mới Sân vận động Cộng đồng Colchester vào mùa hè năm 2008 để chuẩn bị cho cuộc sống ở cấp độ thứ ba. Dù hi vọng sớm trở lại Championship, câu lạc bộ lại khởi đầu mùa giải 2008-09 rất tệ, khiến huấn luyện viên Geraint Williams mất việc khi đội bóng đứng áp chót bảng xếp hạng. Ông được thay thế bởi cựu huấn luyện viên Wycombe Wanderers là Paul Lambert, người đã giúp đội bóng cán đích ở khu vực giữa bảng xếp hạng.

Colchester United mở màn mùa giải 2009-10 bằng chiến thắng hủy diệt 7-1 trước đội vừa xuống hạng là Norwich City ngay ở vòng khai mạc tại Carrow Road. Sau đó, Lambert chuyển sang dẫn dắt Norwich khi huấn luyện viên của họ là Bryan Gunn bị sa thải sau khởi đầu tệ hại của mùa giải. Điều này khiến trận tái đấu diễn ra tại Community Stadium vào tháng 1 năm 2010 trở nên đặc biệt căng thẳng. Trận đấu ấy chứng kiến kỉ lục khán giả 10.064 người tới sân để theo dõi U's thua 0-5, trong khi Ian Henderson bị đuổi khỏi sân ngay trong trận ra mắt gặp chính câu lạc bộ cũ của mình. Mùa giải khép lại với việc Colchester kết thúc ở vị trí thứ 8. Câu lạc bộ tiếp tục về đích ở vị trí thứ 10 trong cả mùa giải 2010-11 lẫn 2011-12, trước khi chỉ vừa đủ trụ hạng tại mùa giải 2012-13, nhờ đánh bại Carlisle United 2-0 ở vòng đấu cuối để bảo đảm an toàn. Sau đó, câu lạc bộ kết thúc mùa giải 2013-14 ở vị trí thứ 16.

Colchester bảo đảm suất trụ hạng tại League One ở vòng cuối mùa giải 2014-15 khi đánh bại đội đang đua thăng hạng Preston North End với tỉ số 1-0 vào ngày 3 tháng 5 năm 2015. Tuy nhiên, Colchester không thể tránh khỏi việc rớt xuống League Two ở mùa giải 2015-16 khi kết thúc chiến dịch ở vị trí thứ 23, đẩy họ trở lại cấp độ thứ tư của bóng đá Anh lần đầu tiên sau 18 năm.

Tại Cúp EFL 2019-20, Colchester đã đánh bại đội bóng Premier League là Tottenham Hotspur trên chấm luân lưu. Cuối cùng, Colchester bị Manchester United loại ở tứ kết, sau thất bại 0-3 tại Old Trafford.

Màu sắc và huy hiệu

Giai đoạn Nhà sản xuất Áo đấu (sân nhà) Áo đấu (sân khách)
1975-1979 Umbro Không có
1979-1980 Adidas
1980-1982 Royal London Group
1982-1986 Le Coq Sportif
1986-1987 Không có 0800 Linkline
1987-1988 Olympic Norcross Estates
1988-1990 Spall
1990-1991 Scoreline Holimarine
1991-1992 Ribero Colchester Hippodrome
1992-1993 The Sun
1993-1994 Spall Strovers
1994-1995 SGR Colchester
1995-1996 Vandanel
1996-1997 Goldstar Fabrications
1997-1999 Patrick Guardian Direct
1999-2000 East Anglian Daily Times Ashby's
2000-2002 Strike Force JobServe Ridley's
2002-2004 Tiptree Jams
2004-2005 Admiral ICS Triplex
2005-2006 Easy-Skip 188Trades.com
2006-2007 Diadora MutualPoints.com Smart Energy
2007-2008 Haart
2008-2009 Puma Weston Homes
2009-2010 JobServe
2010-2012 ROL Cruise
2012-2013 Nhiều đơn vị khác nhau JobServe
2013-2016 Weston Homes
2016-2018 Macron
2018-2019 JobServe
2019-2020 TEXO Scaffolding JobServe
2020-2021 Strikerz Inc.
2021-2022 Workhorse Group
2022-2023 Workhorse Generation
2023-2024 Workhorse Group Eveson Row & Co.
2024-2025 HotLizard Ltd
Hiện tại The MEL Group

Khi câu lạc bộ được thành lập, Colchester United tiếp nối truyền thống của đội tiền thân Colchester Town và thi đấu trong áo sọc xanh lam-trắng kết hợp với quần short trắng. Trong phần lớn lịch sử của mình, bộ trang phục này vẫn trung thành với thiết kế truyền thống, chỉ có một số biến thể nhỏ vào các năm 1967 và 1968, khi kiểu sọc kẹo được ưa chuộng hơn, với trắng trên nền xanh ở mùa giải 1967-68 và xanh trên nền trắng ở mùa giải 1968-69. Các sọc bị loại bỏ hoàn toàn trong giai đoạn từ năm 1969 đến năm 1973, khi áo xanh và quần xanh được sử dụng từ năm 1969 đến năm 1972 theo kiểu mẫu của Chelsea, còn áo trắng được dùng ở mùa giải 1972-73 trong một đợt tái ra mắt không thành công. Các sọc truyền thống được khôi phục cho mùa giải sau đó và về cơ bản vẫn hầu như không thay đổi kể từ giai đoạn này. Câu lạc bộ từng sử dụng bộ trang phục xanh với sọc trắng mảnh trong giai đoạn 1982-1986, và thiết kế mắt lưới chéo trong giai đoạn 1988-1990.

Câu lạc bộ sử dụng huy hiệu thành phố Colchester làm huy hiệu câu lạc bộ ngay khi được thành lập vào tháng 6 năm 1937. Huy hiệu này, với cây thánh giá sống của Thánh Helena và những vương miện của Tam Vương, được dùng cho tới năm 1972, khi một tranh chấp giữa câu lạc bộ và Hội đồng Colchester Borough buộc United phải thiết kế huy hiệu mới. Gắn liền với việc tái định vị thương hiệu của câu lạc bộ và bộ trang phục toàn trắng mới, U's có một biệt danh mới là The Eagles cùng một huy hiệu mới mang hình biểu tượng đại bàng La Mã Aquila. Sau một mùa giải thảm hại khiến câu lạc bộ buộc phải xin tái bầu chọn, bộ trang phục truyền thống được khôi phục và đội bóng thi đấu mà không có huy hiệu trên áo cho tới năm 1979. Adidas thay Umbro làm nhà sản xuất trang phục và áo đấu được gắn một biểu tượng chữ lồng CUFC đơn giản. Biểu tượng câu lạc bộ được sửa thành huy hiệu tròn vào năm 1983 dựa trên thiết kế năm 1972 và lại được điều chỉnh vào năm 1986, cập nhật hình ảnh con đại bàng. Năm 1994, huy hiệu được đổi từ hình tròn sang hình khiên, với con đại bàng vàng đặt trên nền sọc xanh-trắng, như một cách gợi nhắc màu áo truyền thống của câu lạc bộ. Một phiên bản cập nhật nhẹ được giới thiệu vào năm 2004 với phần khiên bo tròn hơn, và thiết kế này được giữ nguyên kể từ đó.

Nhiều nhà sản xuất khác nhau đã cung cấp trang phục cho Colchester United kể từ giữa thập niên 1970, gồm Umbro (1975-1979), Adidas (1979-1982), Le Coq Sportif (1982-1986), Olympic (1987-1988), Spall (1988-1990, 1993-1995), Ribero (1991-1993), Vandanel (1995-1997), Patrick (1997-2000), Strike Force (2000-2004), Admiral (2004-2006), Diadora (2006-2008), Puma (2008-2016) và Macron (2016-nay).

Kể từ mùa giải 1980-81, câu lạc bộ bắt đầu bán tài trợ trên áo đấu, và tài trợ cho áo sân khách được triển khai từ mùa giải 1999-2000. Các nhà tài trợ chính cho áo đấu gồm Royal London Group (1980-1986), 0800 Linkline (1986-1987), Norcross Estates (1987-1990), Holimarine (1990-1991), Colchester Hippodrome (1991-1992), The Sun (1992, 1992-1993), Strovers (1993-1994), SGR Colchester (1994-1996), Goldstar Fabrications (1996-1997), Guardian Direct (1997-1999), East Anglian Daily Times (1999-2000), JobServe (2000-2002, 2018-2019), Tiptree Jams (2002-2004), ICS Triplex (2004-2005), Easy-Skip (2005-2006), MutualPoints.com (2006-2007), Haart (2007-2008), Weston Homes (2008-2010, 2013-2018), ROL Cruise (2010-2012), TEXO Scaffolding (2019-2022), Workhorse Group (2022-2024), HotLizard Ltd (2024-2025) và The MEL Group (hiện tại). Tài trợ cho áo sân khách lần lượt thuộc về Ashby's (1999-2000), Ridley's (2000-2002), 188Trades.com (2005-2006), Smart Energy (2006-2009), JobServe (2009-2010, 2012-2020), Strikerz Inc. (2020-2021), Workhorse Group (2021-2024), HotLizard Ltd (2024-2025) và The MEL Group (hiện tại).

mùa giải 2012-13, U's kỉ niệm 75 năm thành lập bằng một bộ trang phục đặc biệt. Áo đấu mang màu sọc xanh-trắng truyền thống, nhưng không có logo tài trợ chính, khi câu lạc bộ muốn quảng bá các doanh nghiệp địa phương theo từng trận đấu và đồng thời gợi lại những ngày đầu của đội bóng khi chưa có tài trợ trên áo.

Sân vận động

Layer Road

Layer Road

Sân vận động Layer Road của Colchester được xây dựng vào năm 1910 và là sân nhà của đội tiền thân Colchester Town. U's dùng chung cơ sở vật chất với Town, và trận đầu tiên trong lịch sử Colchester United tại sân này diễn ra vào ngày 2 tháng 9 năm 1937, với chiến thắng 6-1 trước Bath City. Những cơn gió mạnh gần như phá hủy khán đài Layer Road End vào tháng 1 năm 1938. Sau đó Chiến tranh thế giới thứ hai bùng nổ, Layer Road bị câu lạc bộ đóng cửa và được chuyển giao cho Colchester Garrison. Sau chiến tranh, câu lạc bộ trở lại sân, còn khán đài chính được mở rộng cho mùa giải 1946-47. Không lâu sau đó, khán đài Popular Side bị phá dỡ và gỗ từ công trình này được tái sử dụng để cải thiện khu Layer Road End.

Sân này từng chứng kiến kỉ lục khán giả sân nhà của Colchester United vào ngày 27 tháng 11 năm 1948 trong trận vòng Một Cúp FA gặp Reading. Có 19.072 cổ động viên tới sân theo dõi trận đấu, nhưng trận này chỉ kéo dài 35 phút trước khi bị hủy do sương mù dày đặc. Thiệt hại tiếp theo do bão khiến U's bước vào mùa giải 1949-50 mà không có mái che ở khu Layer Road End vì thiếu thép.

Trong mùa giải đầu tiên của Colchester tại Football League, Layer Road có lượng khán giả trung bình 10.573. Đây là lần duy nhất câu lạc bộ có lượng khán giả trung bình đạt năm chữ số tại sân này. Mãi tới năm 1959, sân mới được lắp đèn pha, với chi phí lấy từ doanh thu trận Cúp FA gặp Arsenal. Năm 1971, sân được mua lại từ Hội đồng Colchester Borough kèm theo một loạt điều khoản ràng buộc, trong đó có quy định sân không được bán để phát triển thành nhà ở. Năm 1980, chủ tịch câu lạc bộ Maurice Cadman thông báo rằng Layer Road cần khoảng 280.000 bảng Anh để cải thiện an toàn cơ bản nhằm đáp ứng quy định pháp luật. Các kế hoạch được vạch ra nhằm loại bỏ hoàn toàn khu Open End và xây một khán đài sức chứa 5.000 chỗ tại Layer Road End, đồng thời xây khán đài chính mới ở phía Popular side. Những kế hoạch này không bao giờ thành hiện thực, do các phương án xây sân mới tiếp theo đều bị hội đồng từ chối với lí do ràng buộc pháp lí. Sau vụ cháy sân Bradford Citythảm họa sân Heysel, Layer Road phải đối mặt với khoản chi 500.000 bảng Anh để nâng cấp an toàn. Trong bối cảnh câu lạc bộ gặp khó khăn tài chính, nhiều khu vực của sân bị đóng lại, làm sức chứa giảm xuống còn 4.900.

Layer Road được bán trở lại cho Hội đồng Colchester Borough vào đầu thập niên 1990 với giá 1,2 triệu bảng Anh để giúp xóa nợ cho câu lạc bộ, còn Colchester United tiếp tục thuê lại sân. Sau đó, hội đồng bắt đầu xác định và khảo sát các địa điểm tiềm năng cho một sân vận động mới. Trong lúc ấy, câu lạc bộ cải tạo lại sân trước mùa giải 1996-97, với khu Clock End được lắp ghế toàn bộ và có mái che. Khi hợp đồng thuê sắp hết hạn vào năm 2002, Kirklees McAlpine được thuê làm tư vấn cho dự án sân vận động mới vào năm 1998. Một địa điểm ưu tiên tại Cuckoo Farm ở Colchester được xác định, với lợi thế bổ sung là khu đất này vốn đã thuộc quyền sở hữu của hội đồng.

Kế hoạch cho sân vận động mới được nộp vào tháng 4 năm 1999, và được phê duyệt quy hoạch vào năm 2003. Hội đồng ủng hộ dự án trị giá 14,23 triệu bảng Anh bằng cách vay 10,23 triệu bảng vào tháng 11 năm 2006, còn 4 triệu bảng còn lại đến từ các khoản tài trợ của Football Foundation cùng chính quyền địa phương và các cơ quan phát triển. Công ty Scotland Barr Construction được công bố là nhà thầu xây dựng sân vận động, và công việc khởi công vào tháng 7 năm 2007.

Sân vận động Cộng đồng Colchester

Sân vận động Cộng đồng Colchester

Khi công trình xây dựng dần hoàn tất, Colchester United thông báo tên chính thức của sân sẽ là Sân vận động Cộng đồng Colchester, nhưng do một thỏa thuận với công ty xây dựng Weston Homes, sân ban đầu được biết đến với tên Weston Homes Community Stadium. Hợp đồng tài trợ mười năm này trị giá tới 2 triệu bảng Anh cho câu lạc bộ và bao gồm cả tài trợ áo đấu cho mùa giải 2008-09. Sau khi thỏa thuận hết hạn, JobServe giành quyền đặt tên sân trong một hợp đồng tài trợ mười năm khác trước mùa giải 2018-19.

Câu lạc bộ chơi trận đấu cuối cùng tại Layer Road trước 6.300 khán giả vào ngày 26 tháng 4 năm 2008, khi để thua Stoke City 1-0.

Colchester United tổ chức sự kiện khởi động tại sân mới với đội bóng Tây Ban Nha Athletic Bilbao vào ngày 4 tháng 8 năm 2008. Bàn thắng đầu tiên tại sân được ghi bởi Aritz Aduriz cho Bilbao sau 15 phút, trước khi Scott Vernon gỡ hòa bằng một quả phạt đền ở phút 32. Trận đấu kết thúc với chiến thắng 2-1 cho Bilbao, khi chỉ còn mười người, sau quả phạt đền của David López Moreno ở phút 83. Trận đấu chính thức đầu tiên tại Community Stadium diễn ra vào ngày 16 tháng 8 năm 2008 khi Colchester tiếp đón Huddersfield Town trước 5.340 khán giả. Mark Yeates ghi bàn thắng chính thức đầu tiên tại sân trong trận hòa 2-2 với Oldham Athletic vào ngày 30 tháng 8 năm 2008 và Colchester có chiến thắng đầu tiên tại đây vào ngày 25 tháng 10 năm 2008, khi đánh bại Carlisle United với tỉ số đậm. Đội ghi năm bàn nhờ các pha lập công của David Perkins, Dean Hammond, Akanni-Sunday Wasiu và hai bàn của Mark Yeates.

Colchester Community Stadium có sức chứa 10.105 chỗ và kỉ lục khán giả tại sân là 10.064 người, được thiết lập khi Colchester tiếp đón Norwich City vào ngày 16 tháng 1 năm 2010 trong thất bại 5-0.

Cổ động viên và kình địch

Colchester United có hội cổ động viên chính thức mang tên CUSA. Tổ chức này được thành lập vào năm 1995 và hoàn toàn do các cổ động viên điều hành trên tinh thần tình nguyện. Câu lạc bộ cũng tự xuất bản chương trình ngày thi đấu của riêng mình mang tên "We Are United", thay thế cho các số chương trình chính thức trước đó không có tên kể từ đầu mùa giải 2012-13. Trong nhiều năm, câu lạc bộ còn có một số ấn phẩm fanzine do cổ động viên thực hiện, bao gồm "The U'sual", "Floodlight", "Out of The Blue" và "The Blue Eagle". Linh vật của câu lạc bộ là một con đại bàng tên Eddie the Eagle.

Cuộc khảo sát Football Fans Census năm 2003 cho thấy các cổ động viên Colchester United xem Wycombe Wanderers là đối thủ số một của mình, trong khi cả Wycombe lẫn Southend United đều coi U's là đối thủ chính. Cổ động viên Colchester xem Ipswich Town là đối thủ thứ cấp, còn Southend chỉ xếp thứ ba. Cambridge United cũng coi Colchester là đối thủ hạng ba của mình. Tuy nhiên, trong cuộc khảo sát 2012-13, các cổ động viên Colchester đã đổi đối thủ chính từ Wycombe sang Southend, còn Wycombe rơi xuống thứ hai và Ipswich xuống thứ ba. Cổ động viên Ipswich Town cũng xếp Colchester United là đối thủ thứ ba của mình, sau Norwich CityWest Ham United. U's vẫn là lựa chọn số một của cả cổ động viên Southend lẫn Wycombe. United cũng được xếp là câu lạc bộ ít gây ác cảm thứ 12 đối với cổ động viên của tất cả các câu lạc bộ khác trong Football League.

Mối kình địch nổi bật gần đây nhất của Colchester là với đội bóng cùng hạt Essex là Southend United, đối thủ của họ trong Essex derby. Thành tích đối đầu chính thức hiện là 34 chiến thắng cho Southend, 30 chiến thắng cho Colchester và 17 trận hòa. Kết quả gần nhất là chiến thắng 2-0 cho U's vào ngày 20 tháng 4 năm 2021.

Câu lạc bộ cũng tranh chấp danh hiệu Pride of Anglia, mà họ đã giành được một lần khi kết thúc ở vị trí thứ 10 tại Championship, xếp trên các đối thủ vùng East Anglia là Ipswich Town và Norwich City.

Kỉ lục và thống kê

Greg Halford, người được bán cho Reading với giá 2,5 triệu bảng Anh vào năm 2007.

Micky Cook hiện giữ kỉ lục Colchester United về số lần ra sân nhiều nhất, với 613 trận tại giải vô địch quốc gia và 700 trận trên mọi đấu trường trong giai đoạn từ năm 1969 đến năm 1984. Mike Walker đứng thứ hai với 524 lần ra sân trên mọi đấu trường, còn Tony English đứng thứ ba với 515 trận. Tony Adcock giữ kỉ lục ghi nhiều bàn nhất trên mọi đấu trường với 149 bàn, nhưng Martyn King mới là chân sút ghi nhiều bàn nhất cho câu lạc bộ tại giải vô địch quốc gia với 132 bàn.

Chiến thắng với cách biệt lớn nhất của Colchester United tại giải vô địch quốc gia là trận thắng 9-1 trước Bradford City vào ngày 30 tháng 12 năm 1961 tại Layer Road. Thất bại nặng nề nhất diễn ra vào ngày 15 tháng 12 năm 1988 khi họ thua Leyton Orient 8-0.

Kỉ lục khán giả sân nhà của câu lạc bộ được thiết lập trong một trận vòng Một Cúp FA tại Layer Road gặp Reading ngày 27 tháng 11 năm 1948, khi 19.072 cổ động viên tới sân để xem một trận đấu bị hủy sau 35 phút do sương mù dày đặc. Kỉ lục khán giả tại Sân vận động Cộng đồng Colchester là 10.064 người, trong trận Norwich City thắng 5-0 vào ngày 16 tháng 1 năm 2010.

Mức phí chuyển nhượng cao nhất mà Colchester United thu được từ việc bán cầu thủ là 2.500.000 bảng Anh khi Greg Halford chuyển tới Reading vào tháng 1 năm 2007. Mức phí cao nhất mà Colchester United từng chi ra để mua một cầu thủ là 400.000 bảng Anh cho tiền đạo Cheltenham Town Steven Gillespie vào mùa hè năm 2008.

Cầu thủ

Đội hình đội một

Tính đến 3 tháng 3 năm 2026

Ghi chú: Quốc kỳ chỉ đội tuyển quốc gia được xác định rõ trong điều lệ tư cách FIFA. Các cầu thủ có thể giữ hơn một quốc tịch ngoài FIFA.

Số VT Quốc gia Cầu thủ
1 TM Anh Matt Macey
2 HV Anh Rob Hunt
3 HV Anh Ellis Iandolo
4 TV Anh Ben Perry
5 HV Anh Jack Tucker
6 HV Bắc Ireland Tom Flanagan (đội trưởng)
7 TV Anh Harry Anderson
8 TV Anh Teddy Bishop
9 Anh Samson Tovide
10 TV Anh Jack Payne
11 Anh JK Gordon
12 TM Anh Tom Smith
14 Anh Kyreece Lisbie
15 TV Anh Dominic Gape
Số VT Quốc gia Cầu thủ
16 TV Anh Arthur Read
17 Anh Jaden Williams
19 Anh Will Goodwin (mượn từ Oxford United)
20 HV Anh Jack Baldwin
21 TV Anh Owura Edwards
22 HV Anh Fin Back (mượn từ Wycombe Wanderers)
24 HV Anh Harvey Araujo (mượn từ Fulham)
25 TV Anh Finley Barbrook (mượn từ Ipswich Town)
27 Cộng hòa Ireland Romeo Akachukwu (mượn từ Southampton)
30 HV Grenada Kane Vincent-Young
33 Anh Micah Mbick (mượn từ Charlton Athletic)
40 HV Anh Frankie Terry
44 HV Ghana Sam Kuffour Jr.
47 TV Anh Ronnie Harvey

Được cho mượn

Ghi chú: Quốc kỳ chỉ đội tuyển quốc gia được xác định rõ trong điều lệ tư cách FIFA. Các cầu thủ có thể giữ hơn một quốc tịch ngoài FIFA.

Số VT Quốc gia Cầu thủ
23 TV Nigeria Adrian Akande (cho Braintree Town mượn đến ngày 28 tháng 3 năm 2026)
41 TV Anh Max Jolliffe (cho Salisbury mượn đến ngày 31 tháng 5 năm 2026)
43 HV Anh Frankie Edwards (cho Hornchurch mượn đến ngày 31 tháng 5 năm 2026)

Đội U-21

Tính đến 8 tháng 10 năm 2024

Ghi chú: Quốc kỳ chỉ đội tuyển quốc gia được xác định rõ trong điều lệ tư cách FIFA. Các cầu thủ có thể giữ hơn một quốc tịch ngoài FIFA.

Số VT Quốc gia Cầu thủ
34 Anh Kaion Lisbie
35 HV Zimbabwe Kurai Musanhi
36 Anh Makise Evans
37 HV Anh Alfie Newby
38 HV Anh Elkanah Akor
Số VT Quốc gia Cầu thủ
39 Anh Kien Connolly
42 TV Anh Milton Oni
45 TV Anh Kai Martin
46 TM Anh Harrison Chamberlain
51 TM Anh Jack Sexton
- HV Anh Alex Faux

Đội U-18

Tính đến 1 tháng 7 năm 2025

Ghi chú: Quốc kỳ chỉ đội tuyển quốc gia được xác định rõ trong điều lệ tư cách FIFA. Các cầu thủ có thể giữ hơn một quốc tịch ngoài FIFA.

Số VT Quốc gia Cầu thủ
TM Anh Oscar Parker
HV Anh Fella Abiduken
HV Anh Herbie Shaw
HV Anh Donte Frank
HV Anh Caiden Lewis
HV Anh David Nkrumah
TV Anh Ryan Mombo
TV Anh Daniel Banjoko
47 TV Anh Ronnie Harvey
Số VT Quốc gia Cầu thủ
49 TV Anh Lennox Emery
TV Anh Nadim Dagher
TV Colombia Dwayne Campina Do Vale
TV Anh Owen Moore
TV Anh Neo Lieu-Smith
Anh James Sasere
Anh Leo Makatta
Anh Josh Adesanya
Anh Dre Henry

Cựu cầu thủ

Cựu cầu thủ đáng chú ý

Cuối mùa giải 2006-07, Colchester United lập ra một "Đại sảnh Danh vọng", với những cầu thủ được vinh danh là những người "đã tạo nên khác biệt trong lịch sử của câu lạc bộ". Các cổ động viên đã chọn hai gương mặt đầu tiên được đưa vào danh sách là Peter Wright và người giữ kỉ lục số lần ra sân Micky Cook. Wright trước đó từng được tờ Gazette của Colchester bầu chọn là "Cầu thủ của thế kỉ" của Colchester United vào năm 2000. Một ủy ban sau đó quyết định bổ sung thêm ba cầu thủ nữa vào Ngôi đền Danh vọng ngay trong cùng mùa giải, với Brian Hall, Mark KinsellaTony English được lựa chọn. Những gương mặt mới đã được công bố ở hầu hết các mùa giải kể từ năm 2007, trong đó toàn bộ đội hình từng nổi tiếng với chiến thắng trước Leeds United tại Cúp FA năm 1971 đều được đưa vào Ngôi đền Danh vọng. Huấn luyện viên của đội bóng đó, Dick Graham, là nhà quản lí đầu tiên được đưa vào Ngôi đền Danh vọng vào tháng 11 năm 2007. Danh sách dưới đây gồm toàn bộ những người đã được đưa vào Ngôi đền Danh vọng.

Ngoài Đại sảnh Danh vọng, vốn không bao gồm những cầu thủ còn đang thi đấu, Lomana LuaLua đã được các cổ động viên bầu là biểu tượng được yêu thích nhất của Colchester United trong một cuộc khảo sát do BBC tổ chức năm 2004, khi tuyển thủ CHDC Congo giành 39% tổng số phiếu. Anh chỉ nhỉnh hơn đôi chút so với Mark Kinsella, người nhận được 38% số phiếu, còn cầu thủ kiêm huấn luyện viên có ảnh hưởng lớn Roy McDonough đạt 23%.

Cầu thủ xuất sắc nhất năm

Quan chức câu lạc bộ

Tính đến 16 tháng 8 năm 2024

Thành viên ban lãnh đạo

  • Chủ tịch điều hành: Robbie Cowling
  • Giám đốc: Steve Ball, Corin Haines, Nancy Hayes
  • Chủ tịch danh dự trọn đời: Peter Heard

Đội một

  • Huấn luyện viên trưởng đội một: Danny Cowley
  • Trợ lí huấn luyện viên: Nicky Cowley
  • Huấn luyện viên đội một: Jonathan Duckett
  • Huấn luyện viên thủ môn: Dominic Colman
  • Chuyên viên vật lí trị liệu đội một: Hayden Clifton
  • Chuyên viên phân tích đội một: Jonathan Duckett
  • Trợ lí quản lí trang phục: Dean Craig

Học viện

  • Giám đốc học viện: James McFarlane
  • Trưởng bộ phận huấn luyện học viện: Steve Ball
  • Trưởng bộ phận chăm sóc cầu thủ: Kodai Abe
  • Huấn luyện viên chính đội U21: Elliott Ward
  • Huấn luyện viên chính đội U18: Joe Dunne
  • Huấn luyện viên thủ môn học viện: Paul Smith
  • Chuyên viên khoa học thể thao học viện: Thomas Baskerville
  • Trưởng bộ phận khoa học thể thao và y học học viện: Hashim Ali
  • Chuyên viên phân tích video học viện: Zac Thornton
  • Trợ lí chuyên viên phân tích video học viện: Revanth Thakore
  • Chuyên viên vật lí trị liệu học viện: Ollie Reardon, Rob Kavanagh, Brianna Lawal
  • Chuyên gia tâm lí học học viện: Ryan Bailey

Các cựu huấn luyện viên

Danh hiệu

Các danh hiệu của Colchester United gồm có:

Giải vô địch

Cúp

Colchester United Women F.C.

Ban đầu được thành lập vào năm 1992 với tên gọi Colchester Royals, sau đó liên kết với Colchester United FC vào năm 1998 và cuối cùng giải thể vào năm 2013, Colchester United W.F.C. được tái lập vào tháng 7 năm 2023 kịp cho mùa giải kế tiếp.

Ghi chú

A. ^: Là một phần trong dịp kỉ niệm 75 năm thành lập câu lạc bộ, ở mùa giải 2012-13, tài trợ áo đấu được cung cấp bởi các doanh nghiệp địa phương theo từng trận đấu.

Tham khảo

Liên kết ngoài

Bản mẫu:Colchester United F.C.

Thống kê chỉ số

Số trận 0 (0)
Bàn thắng 0
Kiến tạo 0
Cú sút 0
Thẻ vàng 0
Thẻ đỏ 0